Vì có niềm vui. Vì có nỗi buồn. Vì đôi lúc muốn được trải lòng cùng ai đó... Viết, chỉ đơn giản bởi đó là khoảnh khắc mình đang sống!

Translate

Hiển thị các bài đăng có nhãn đôilúccứnghĩ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đôilúccứnghĩ. Hiển thị tất cả bài đăng

30/10/14

Chỉ sống có một lần

Hôm qua được tin anh Bùi Văn Hải - anh bạn khóa trên - mất, buồn suốt cả buổi. Mình luôn tự nhủ bản thân là đừng làm gì để phải hối tiếc mỗi khi nhìn lại quá khứ. Vậy mà bây giờ mình lại đang rất hối tiếc. Hối tiếc vì chưa nói được tròn tiếng cảm ơn... Hối tiếc vì chưa kịp nói được một lời xin lỗi...

Biết anh từ thời Đại học nhưng phải hơn 10 năm sau tham gia vào diễn đàn Cựu sinh viên Đại học thủy sản mới chính thức quen biết nhau. Hồi đó mình có hỏi về tình hình sức khỏe, anh bảo là ơn trời cho anh tai qua nạn khỏi, anh hết bệnh rồi... 

Rồi mình thấy anh lập một số trang web, diễn đàn nhằm hỗ trợ kiến thức cả về chuyên môn lẫn kiến thức sống cho đàn em khóa sau cũng như cho cộng đồng. Mình cũng từng nhờ anh mà vượt qua khá nhiều vấn đề hóc búa trong quá trình học tập. Những câu cảm ơn cửa miệng vẫn nói thường xuyên nhưng một câu cảm ơn tự đáy lòng mình vẫn chưa thể hiện được...

Suốt 5 năm qua, mỗi ngày mình đều thấy anh nỗ lực tìm kiếm sách, tài liệu, viết bài và tận tình chỉ bảo, hỗ trợ cho lớp lớp đàn em... Mình cũng như khá nhiều người khác, mới đầu nhiệt tình tham gia rồi dần dần bệnh lười phát nặng và không còn quan tâm đến mấy cái diễn đàn, website đó nữa dù biết rất có ích cho bản thân. Mình cứ thế cười trừ mỗi khi anh nhắn tin nhắc nhở, giá như mình sống nhiệt huyết hơn, có trách nhiệm hơn, hoặc ít ra nếu không làm được gì thì cũng nên nói với anh một câu xin lỗi...

Anh như một đóa hoa nở giữa đời thường! Đã vắt kiệt cả sức lực, khối óc của mình cho người khác rồi lại còn phải vất vả đánh thức mọi người. Có lẽ vì anh quá tiếc khi người khác hoang phí thời gian vào những việc vô nghĩa còn anh thì lại không có đủ! (Đây là một trong số những gì anh đã viết)

Vẫn tưởng "ơn trời đã cho anh tai qua nạn khỏi"... Thế nên mình rất thờ ơ, thậm chí lúc anh đăng hình với cái đầu trọc lóc mình cũng không mảy may nghĩ đến việc bệnh anh đang mỗi ngày trở nặng. Qua facebook vẫn thấy anh sống lạc quan, vui vẻ mỗi ngày, vẫn thấy anh nỗ lực hết mình làm việc mỗi ngày. Mình không hề biết là cùng với đó mỗi ngày, mỗi khắc trôi qua cũng là mỗi ngày, mỗi khắc anh nỗ lực chiến đấu với bệnh tật. Mới hôm qua đây còn thấy anh post bài, vậy mà chiều hôm sau anh đã ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ...

Cầu mong anh thanh thản, bình an nơi chốn vĩnh hằng... Cầu mong cho vợ và hai con gái Suby Suka của anh sống tiếp đầy nghị lực như anh đã từng sống.

Hôm nay là sinh nhật một người bạn, cũng đang chiến đấu với căn bệnh ung thư. Cảm thấy được an ủi hơn khi phải tiễn một người này ra đi nhưng lại có một người khác đang được đón thêm một sinh nhật nữa. Bạn ấy cũng là một người đầy nghị lực. Cầu chúc cho bạn bình an để được đón nhiều sinh nhật khác nữa.

Đời người chỉ sống có một lần. Mình may mắn hơn anh Hải vì giờ vẫn còn có thể post bài. Mình may mắn hơn người bạn kia vì không phải vừa đón sinh nhật vừa chiến đấu với bệnh tật... Và, nếu may mắn, ngày mai, ngày kia, ngày kia nữa... mình vẫn có thể tỉnh giấc đón ngày mới an bình! Tự nhủ bản thân hãy cố lên, vượt qua khó khăn trước mắt không để mỗi ngày của mình trôi qua trong hoài phí!

13/12/12

Bây giờ còn có ai đam mê blog?

Nghe tin Yahoo! Blog Vietnam sắp đóng cửa mới chợt nhớ ra mình còn có trang blog. Không biết bây giờ còn có nhiều người đam mê blog như mình ngày xưa không hay đã chuyển sang Facebook hết rồi? Mình cũng là một trong đám người bỏ rơi blog khi Blog Yahoo 360 đóng cửa.

Kể ra thì cũng không phải là bỏ rơi... Mình đã rất vất vả để lựa chọn một ngôi nhà mới, sau đó mình hài lòng với ngôi nhà mới này nhưng không còn hứng để viết bởi những bạn bè cũ của mình bên Yahoo 360 không ai theo mình sang đây cả. Từ giảm hứng thú... rồi chuyển sang trể nãi... mình lười viết.

Mình tập trung hơn vào FB chỉ vì bên đó có game, giờ mình rất ít chơi game nhưng mình vẫn ở FB nhiều hơn ở đây, vì ở đó mình có nhiều bạn...

Dù lười viết, thậm chí là không viết nhưng mình nhất định vẫn giữ gìn ngôi nhà này... Đợi một ngày nào đó mình đam mê trở lại hoặc một ngày nào đó mình có nhiều bạn bè chuyển đến làm hàng xóm...

28/4/12

Lại một kỳ nghỉ lễ

Lại bắt đầu một kỳ nghỉ lễ. 4 ngày. Biết làm gì bây giờ nhỉ? 
Thật sự cũng có một số nơi muốn đi nhưng không hào hứng mấy vì kinh tế eo hẹp, tiền còn để dành cho một việc khác quyết định cả phần đời phía trước của mình nên không thể phung phí được.
Ở nhà. 
Nói là buồn cũng không đúng, vì đã quen rồi. Nhưng nói là bình thường thì là nói dối vì có đôi việc cần làm mà không thể tập trung nổi...
Lại muốn viết gì đó...
...

5/3/11

Ý thức không tùy thuộc vào tuổi tác


Chuyện thứ nhất: Anh chị Cả mình bán văn phòng phẩm và hàng lưu niệm tại nhà, nhà bên là anh Hai chuyên chở bia nước ngọt cho các quán ăn. Hai nhà chung nhau một lối lên xuống lề đường. Thình thoảng có mấy đứa học trò tới mua hàng vô ý để xe đạp chắn luôn lối lên xuống. Anh Hai chở hàng về vừa nặng vừa mệt lại phải hò hét cho tụi nó dẹp đường thì nổi cáu... Chị dâu Cả thấy thế tỏ ý không vừa lòng với anh Hai (hehe, chị sợ mất khách của chị mà!). Cuối cùng anh Hai mở một lối lên xuống mới để khỏi mất công hò hét và khỏi mất lòng nhau. Uh thì mình cũng cho là chị dâu Cả có lý, tụi nó trẻ con vô ý cũng là bình thường!

Chuyện thứ hai: Thỉnh thoảng mình đến nhà anh chị Cả gặp xe máy của mấy ả chân dài, mấy anh hào hoa vào mua hàng, toàn xe Lead rồi SCR đứng chắn cả lối lên xuống, mình nghĩ đã là người lớn thì để xe phải có ý thức chứ nhỉ (!?), bởi thế mình cứ đứng dưới đường bóp còi tintin cho mấy anh ả phải chạy ra dắt xe đi cho biết mặt (mình thích thế, hehe!). Nhưng có một lần, ả kia cứ đứng trong quán nhìn ra trân trân tỏ vẻ khó chịu với mình lắm lắm, cuối cùng chị dâu mình phải tự chạy ra dắt xe cho khách, hihi, đôi mắt chị dâu nhìn mình mang hình viên đạn!

Chuyện thứ ba: Hôm trước đi chợ, mình chạy xe từ trên sân đình xuống đường, sân cao, đường thấp nên có một bậc nối nhỏ cho xe đi, nhưng tại đó lại có một ông tầm 50 tuổi đang vô tư đứng nói chuyện điện thoại. Mình  đứng chờ ông ta tránh thì ổng cứ đứng yên mà dương mắt nhìn mình. Mình đành phải  thất lễ bấm còi tintin, lúc ấy miệng ông ta vẫn tiếp tục điện thoại, mắt chuyển sang hình viên đạn mà chân cũng cứ không thèm di chuyển. Thôi khiếp! Mình đành cho con xe của mình lao thẳng từ trên sân đình xuống đường cái rầm ê mông :) Uh thì biết làm sao nữa?!

Ở đâu đó, ngoài đường, trên mạng... người ta cứ hay trách lớp trẻ ngày nay thiếu ý thức. Liệu có đúng vậy không?  Hay thiếu ý thức là chuyện của xã hội ngày nay? (Uh nhỉ, cũng nên xem lại bản thân mình một chút nhỉ!)

2/1/08

Chào Năm Mới 2008



Vậy là cuối cùng cũng vào được blog để viết vài dòng cho năm mới!
Thời gian vừa rồi không có máy tính, cả máy để làm việc còn chẳng có nữa là...
Một năm mới lại đến, chưa phải là Tết Nguyên đán nên may mắn chưa phải tính thêm một tuổi. Nhưng với công việc thì đã phải bắt đầu kế hoạch cho 2008. Không biết sẽ ra sao nhỉ? Đi đâu? Về đâu? Mọi người đều nói, chỉ các lãnh đạo mới phải lo lắng cho cái ghế của mình... Nói thế thôi, là lính quèn như mình thì cũng muốn nhập Sở cho xong để ổn định chỗ ngồi, ổn định tinh thần, ổn định công việc. Giờ mình còn không biết mình sẽ ngồi ở cái xó nào bên Nông nghiệp đây... Không biết tương lai có tươi sáng hơn không?! Mình không định và cũng không có khả năng phấn đấu theo con đường chính trị nên mình chỉ quan tâm đến thu nhập thôi (thô thiển quá! hehe). Hy vọng là mình sẽ có một năm mới khả quan hơn...
Những ngày cuối năm với mình thật là buồn và đầy bi quan về tất cả mọi thứ. Nhưng giờ thì qua rồi, ít ra mình đã ổn hơn về mặt tư tưởng. Vì vậy, mình đón Tết DL rất vui và hạnh phúc, rồi ngày đi làm đầu tiên của năm cũng có nhiều tin tức, nhiều lời hứa, nhiều lời động viên... và mình coi đó là dấu hiệu tốt lành khởi đầu cho một năm tốt lành...
Chờ đợi một năm mới với nhiều niềm vui, nhiều hạnh phúc, nhiều tiền, nhiều lộc

24/12/07

Những mùa Noel đã xa



Một mùa Noel nữa lại đến...

Nhớ ngày xưa, lúc còn ở quê, mình hầu như không hề biết đến Noel. Ấn tượng Noel qua mỗi năm chỉ là đi ngủ sớm với lời nói quen thuộc của ba: "Noel năm nào cũng lạnh!", rồi thêm vài chuyện ba kể mà lúc đó mình chẳng hình dung nổi.

Năm đầu tiên vào Đại học, chuyện buồn cười... Có một anh chàng khoá trên, tự nhiên thích mình (phải gọi là mình bị bao vây tứ phía). Hơhơ, lúc đó mới bước vào cổng trường mà có người thích mình, suốt ngày chạy theo mình thấy cũng oách oách. Mình không yêu, hay đúng hơn là chưa hiểu về tình yêu. Mỗi buổi tối, chàng ta hình như chỉ có mỗi một việc duy nhất là đi tìm xem mình học ở giảng đường nào để đến ngồi cùng rồi đợi đưa mình về. Lâu ngày mình thấy cũng thích thích. Nhưng mình thì chẳng bao giờ đi học hay đi chơi một mình, lúc nào cũng có một chị và hai đứa bạn thân nữa. Tội nghiệp, riêng tiền để chiêu đãi bọn mình ăn chè ở quán chè rẻ nhất cũng đủ cho chàng nhịn đói mất mấy ngày rồi. Nói dài dòng quá mà giờ mới đến chuyện buồn cười đêm Noel: Chàng theo đạo nhưng mình có biết Noel là gì đâu, có biết Noel là ngày rất quan trọng với chàng đâu! Hôm đó, chàng mặc một chiếc áo mới màu tím láng óng, quần trắng, tóc tai bóng mượt (thực ra mình không nhìn thấy, sau này chị bạn lấy hình về rồi kể cho mình nghe thôi). Chàng cùng bạn đến mời nhóm mình cùng đi chơi Noel. Mình lấy cớ bận làm thí nghiệm hoá nên đứng lì trong phòng hoá không chịu ra ngoài. Chàng đợi mãi hơn 2 giờ đồng hồ, không ngờ mình đã lẻn về nằm ngủ ở nhà, thế là chưng hửng! Chị bạn thấy tội nghiệp quá nên phải đi cùng. Nghe nói hôm đó chàng im lặng từ lúc đi cho đến lúc về luôn. Hehe, thế là chàng bỏ mình quay 180 độ sang yêu con ông thầy giáo trong trường (cô bé đó đẹp dã man). Chuyện này còn buồn cười hơn nữa: mình tức giận đến thẫn thờ mất mấy hôm - thật ra lúc đó cũng tưởng đó là tình yêu. Sau này mới hiểu, con gái quả thật quá là ích kỷ!

Noel của năm thứ 2, cả phòng một bầy con gái rủ nhau đi bộ từ Trường mình sang tận Cao đẳng ăn ốc. Lại còn bảo nhau, ăn ốc phải uống rượu mới không bị đau bụng, thế là gọi ngay một xị. Lúc về, mỏi chân quá, nhảy vào quán gọi tiếp mỗi đứa một ly chanh rum, hehe, về đến phòng đứa nào cũng tưng tưng, lại đúng đêm mất điện nên kéo nhau ra ngồi giữa sân ngắm trăng tâm sự đến hơn 1 giờ mới chịu đi ngủ.

Và rồi những mùa Noel sau... Tất cả đã xa xôi... Tình đầu...

Từ ngày về Đồng Hới (kể cả lúc có chồng) mình hình như đã quên mất Noel rồi. Ở đây chỉ còn có một dấu tích nhà thờ, dân theo đạo chắc chẳng còn ai nên Noel cũng chỉ ồn ào hơn ngày thường một chút bởi bọn teen đua xe ầm ĩ ngoài đường...

Noel năm nay mình nhận được lời chúc "Giáng sinh vui vẻ!" đầy điện thoại và đầy cả e-mail. Nhưng anh không ở bên, bàn tay mình vẫn lạnh đấy thôi...

Đành thôi, tự chúc mình và chúc tất cả mọi người một mùa Giáng sinh AN LÀNH - VUI VẺ - HẠNH PHÚC!

2/12/07

Cần có yêu thương



...
Có đôi khi những gì em cần ở anh thật đơn giản, nếu anh hiểu rằng em chỉ cần ở bên cạnh anh, không cần một lời nói nào cả, hãy đừng ngại ngùng mà nhẹ nhàng và kín đáo nắm lấy bàn tay em. Cho em thấy anh sẽ dìu dắt em trên con đường mà chúng ta đang bước, cho em thấy em nhỏ bé nhưng em đã có anh che chở, và chỉ cần có thế... Tất cả tình yêu chân thành anh dành cho em sẽ được cảm nhận thật nhẹ nhàng và sâu sắc bằng những yêu thương giản đơn... Bởi em không cần gì cao xa, em chẳng muốn gì to tát, em không thích những ngôn từ hoa mỹ để lấy lòng... Chỉ cần anh lặng lẽ thôi, cho em thấy em không phải một mình...
...
Vậy nếu thật sự yêu em, hãy bắt đầu từ điều đơn giản nhất: cho em thấy bàn tay anh ấm áp đến thế nào!
Ngồi buồn, nhớ đến một entry cũ sưu tầm được đã rất lâu, em muốn nói, rất muốn nói với mọi người rằng em đã tìm được những yêu thương, em đã có một bàn tay ấm áp... Nhưng em biết, nếu nói ra sẽ chỉ là những lời chỉ trích, lên án. Liệu có ai hiểu được em để mà thông cảm... Liệu có ai (đôi khi cả bản thân em nữa) tin rằng con đường mà em sắp lựa chọn sẽ không phải là sai lầm lần nữa. Em mệt mỏi vì phải toan tính cho tương lai - một tương lai mà người thân mong muốn... Chỉ phải suy nghĩ thôi em cũng thấy mệt rồi, huống gì còn phải sống cho đúng như thế nữa thì quá ư mệt mỏi...
Nhưng ai hiểu được điều đó? Mọi người, rất nhiều người động viên em bằng những lời mà (em nghĩ) theo họ đó là những lời cảm thông sâu sắc. Em rất cảm ơn vì họ đã đặt mình vào hoàn cảnh của em để suy nghĩ cho em, nhưng với họ tất cả cũng chỉ là "giả sử", cho dù họ có yêu mến, thương quý em đến cỡ nào đi nữa thì họ vẫn không có một trải nghiệm thực tế để chia sẻ...
Em có một người bạn, hoàn cảnh giống em, đúng ra là tốt hơn em, vì bạn đã có một đứa con. Mọi người đều nghĩ, như bạn cần gì một người đàn ông khác nữa! Nhưng chỉ mình em biết, bạn cũng như em thôi, khao khát một bàn tay ấm áp, chỉ cần đó là một bàn tay có đủ hơi ấm, không quan trọng người đó là ai, hoàn cảnh như thế nào... (nói ra nghe thì sến nhưng lại rất thật)! Hoặc, đơn giản thôi, khi em nói: "Bạn ơi mình định đi học AV buổi tối", bạn hiểu ngay và trả lời "uh, đi đi, làm được việc gì tốt việc đó, đừng nên quá rãnh rỗi". Nhưng cũng với câu đó khi em nói với chị gái thì khác "Có dự định gì hay sao mà lại đi học AV thế?" vân vân và vân vân...
Và thế là em ngộ ra một điều, đôi lúc mình tưởng đã hiểu được người khác nhưng thật ra chẳng hiểu gì về họ cả...
Dĩ nhiên em biết, nếu không có cùng cảnh ngộ thì khó để cho ai đó hiểu được thứ em cần, nhưng em rất muốn nói rằng em lựa chọn, cho dù con đường em sẽ đi quả là gian nan vất vả, nhưng trên con đường đó có những niềm vui em chưa từng có được trong đời. Cũng có thể rồi một ngày kia em từ bỏ, nhưng hiện tại, với em đó là hạnh phúc mà em cần!

3/8/07

Ngày kỷ niệm

Mấy hôm nay chộn rộn chuyện đi đâu về đâu nên quên mất, sắp đến một ngày kỷ niệm rồi... Chuẩn bị viết một lá thư hay mua tặng một đĩa hát... cho một người.

Một năm có bao nhiêu ngày phải nhớ? Đó là những ngày sinh nhật: phải nhớ SN của những người luôn nhớ SN của mình, phải nhớ SN của những người không biết SN của mình nhưng đó lại là những người mình thương yêu (ví dụ "bầy" cháu lóc nhóc con của các anh chị), phải nhớ SN của những người... may quá, giờ chia tay rồi nên không phải nhớ nữa!

Chợt nghĩ, một năm có bao nhiêu ngày kỷ niệm là của riêng mình. 3/4, 4/4, 13/8, 1/9. Nhiều năm trôi qua, số ngày kỷ niệm bớt đi rất nhiều và dĩ nhiên là cũng có thêm một ít. Nó sẽ bằng "0" khi nào nhỉ? có lẽ là khi mình không còn biết yêu nữa...

27/7/07

Entry for July 27, 2007

Hôm nay "đại diện thế hệ trẻ" của Chi đoàn đi dự Lễ mit-tinh kỷ niệm 60 năm ngày Thương binh - Liệt sĩ do UBND tỉnh tổ chức. Mời 8h mà ngồi ê ẩm đến đúng 9h kém 15 mới bắt đầu. Chắc tại chương trình ngắn quá nên BTC "câu giờ".
Mở đầu: Chương trình ca nhạc - Mình ngồi nghe mà cứ suy nghĩ mãi, không hiểu bài "Thời hoa đỏ" của Thuận Yến liên quan gì đến Thương binh Liệt sĩ nhỉ? Có lẽ phải dành thời gian để đọc hoàn cảnh ra đời của bài hát này...
Chào cờ: Không hát, có máy hát rồi. Nhưng sau Quốc ca lại có nhạc tiếp, thật có lỗi, chưa nghe đoạn nhạc này bao giờ nên không biết đó là "một phút mặc niệm bắt đầu", hì, cứ ngẩng cao đầu. Liếc sang đội ngũ quân nhân mới thấy người ta đang cúi đầu tưởng niệm, hơi ngượng một chút, chỉ hơi hơi ngượng thôi, vì phía trước mặt mình, phần lớn "thế hệ trẻ" cũng... đang ngẩng cao đầu. Tệ thật!
Diễn văn của ông Phan Lâm Phương
Phát biểu cảm tưởng của đại diện thế hệ trẻ: Không biết Quảng Bình này hết người rồi hay sao mà lại chọn một con bé nói giọng miền Nam lên phát biểu nữa?
Bỏ về sớm, ghé thăm bà ngoại là vợ Liệt sĩ, bà đang xem ti vi, mình bật chương trình truyền hình trực tiếp Lễ kỷ niệm này cho bà xem, bà bảo "Hay ho chi mà coi rứa mi?".
Pó tay!

4/6/07

Nhạt phai

Mai anh đi không biết trời có nắng Có mây che trên suốt quãng đường dài Những đám cỏ cũng vừa xanh trở lại
Hương gió đồng có thoảng nhẹ qua vai?
Em ở lại với phố phường đầy bụi Tiếng chim vui thôi hót ở đầu hè Chỉ còn đám rêu xanh ngoài khung cửa
Và sương chiều lãng đãng dưới vòm me.
Anh đi rồi bụi ngâu không thơm nữa Chậu cúc vàng một sớm úa ngoài hiên Mảnh sân cũ ngập đầy hoa thiên lý
Như một hôm sông nước bỏ xa thuyền
Vui buồn ấy anh đi thôi đành vậy! Nhớ hay quên anh cũng chớ bận lòng Nắng chiều đã nhạt dần ngoài sân cỏ
Và nhạt dần cùng với nỗi chờ mong...
Sưu tầm
Ngày hôm qua người đã nhất quyết ra đi thì hôm nay, người ơi đừng nói lời xin lỗi, đừng nói lời thương em nữa! Với em, tất cả đã nhạt phai rồi...

23/3/07

Làm blog làm gì nhỉ?

Uh, làm Blog làm gì nhỉ? Đua đòi theo thế hệ 8x, 9x? Muốn có cơ hội thành người nổi tiếng? Cũng hơi đúng đấy, mỗi lý do một chút!
Mà thật ra là...
Mọi người gọi đó là nhật ký cá nhân nhưng với mình thì không phải. Blog của mình chỉ là nơi để viết: Viết cho người không bao giờ đọc, viết cho riêng mình, viết cho vơi nỗi buồn...
Và, quan trọng nhất, có Blog mình cảm thấy bớt cô đơn vì cảm giác như đang được chia sẻ...