Vì có niềm vui. Vì có nỗi buồn. Vì đôi lúc muốn được trải lòng cùng ai đó... Viết, chỉ đơn giản bởi đó là khoảnh khắc mình đang sống!

Translate

Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyệnđãqua. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyệnđãqua. Hiển thị tất cả bài đăng

22/3/08

Khi niềm tin đặt không đúng chỗ...



Chàng trai đến gõ cửa nhà tôi lúc 9h đêm và nói "Chị cho em xin mấy phút thôi, em chỉ muốn biết chuyện gì đang xảy ra với em và bắt đầu từ bao giờ"...

Tôi ngạc nhiên về sự xuất hiện, đến mức gần như không nhận ra em. Em là người yêu của người yêu của chồng cũ của tôi. Chuyện qua chưa lâu nhưng với tôi tất cả đã là dĩ vãng nên tôi thấy không nên nhắc lại làm chi nữa. Tuy vậy, ánh mắt tuyệt vọng ấy làm tôi không thể không mở cửa mời em vào nhà...

Tôi không biết nên nói gì và có lẽ em cũng không biết nên hỏi câu nào trước câu nào sau. Cuối cùng em cũng bắt đầu với những câu hỏi ngắt quãng. Tôi cũng trả lời ngắn nhất có thể... Khi biết chúng tôi chia tay đã hơn 1 năm, em bật khóc "tôi ngu quá để người ta cắm sừng"...

Tôi thật sự không biết nên động viên em thế nào. Có nhiều chuyện tôi rõ về người con gái đó nhưng em không hề hay và tôi cũng không muốn nói bất cứ điều gì cho em biết. Tôi cũng đã biết về em rất lâu rồi, biết bạn bè bảo em là một người đàn ông ưu tú và biết cả tấm chân tình mà em đã dành cho người con gái đó... Nhưng tôi không thể đánh giá người khác tốt xấu ra sao, mà ngay tự bản thân tôi cũng đâu phải đã tốt đẹp gì!

Em hết khóc thì điện thoại cho bạn bè. Hết điện thoại cho bạn bè thì bắt đầu kể lể về tình yêu của em từ hơn 7 năm qua. Rằng em đã đặt tất cả niềm tin vào người con gái ấy và chưa từng để cho một bóng hồng nào thoáng chen vào tình yêu của hai người. Rằng em đã yêu và tin bằng tất cả trái tim và cuộc sống...

Tôi đang xem dở tập cuối một bộ phim hay trên truyền hình nhưng chẳng có cách nào ngắt lời em được. Có lẽ em đã quá sốc vì chuyện đã xảy ra hơn một năm mà đến tận hôm qua em mới biết?

Trước khi ra về em hỏi tôi sống thế nào? Tôi chỉ nói rằng, chia tay với tôi là một sự giải thoát may mắn, còn em hãy tự biết cách giải quyết việc của mình, tôi không còn liên quan và cũng không muốn liên quan đến chuyện của mấy người nữa...

Tôi và em đều thế thôi, đã đặt niềm tin không đúng chỗ. Nhưng có lẽ chính từ những chuyện như thế người ta mới có từ "trò đời" trong từ điển cuộc sống!

20/4/07

Thương quá nhỉ!

Từ hôm qua tới giờ tự nhiên được chăm sóc đặc biệt :
14h - Sếp giao làm công văn, ngồi mãi không viết được chữ nào thế là có người nhảy vô làm giúp. Đêm 11h30 có người nhắn tin hỏi "mi đang làm gì đó, có ngủ được không, hãy can đảm lên và đừng buồn nhiều nghe". Sáng 6h điện thoại reng reng mời đi ăn sáng uống cafe. 7h kém 15ph trên đường đi làm có một chú nhóc gọi "chị dừng lại chờ em chút", tưởng để làm gì hoá ra "em mua cho chị ổ bánh mì". Vừa đến cổng cơ quan "em ăn sáng chưa? đi ăn với bọn anh đi". 7h30 các chị đến rủ "sếp đi công tác hết rồi chị em mình ra ngoài này gặp nhau cuối tuần chút đi"...
Sướng quá nhỉ! Hì, cái gì cũng có nguyên nhân. Lâu nay chuyện buồn mình giữ trong lòng, không nói ra nên không ai biết cả. Mấy ngày trước, toà gửi giấy báo về cơ quan... Hôm qua mình xin nghỉ 1 buổi đi "hầu toà"... Và thế là mọi người đều biết...
Mọi người thương hại mình chăng? Vì mình là bị đơn mà! Uh, thương kiểu gì thì cũng là thương, cũng là quan tâm tới mình...Cảm ơn tất cả mọi người
Hôm qua anh bảo: "Em cứ lên blog mà tung chuyện của mình ra cho tất cả mọi người cùng đọc đi, muốn nói về anh như thế nào thì cứ nói cho tất cả mọi người cùng biết đi..." 3 năm vợ chồng chỉ là thế thôi ư? Buồn! Chán!
Đi về đâu em hỡi? Trôi. Trôi. Trôi... Như que củi mục trôi theo dòng nước... chưa biết sẽ mắc vào bụi cây nào, tảng đá nào...
Kế hoạch hôm nay đi về khảo sát ở xã Ngư Thủy Nam. Trưởng phòng không cho đi, thấy ở nhà chán quá nên mình cãi nhau với sếp để được đi. Đến giờ phút cuối lại bảo xe không còn chỗ... Tức quá! Ở nhà ngồi viết blog...

30/3/07

28.3.2007

Sắp hè rồi, nhà mình vào mùa cần nắng thì không có nắng, mùa cần trốn nắng thì mặt trời chiếu thẳng vào chính giữa nhà, ai đến cũng ngán. Chồng cũng vậy, tháng đôi ba lần về nhà cứ kêu trời vì không chịu nổi cái nóng. Chẳng biết có nghĩ đến vợ ở nhà chịu đựng thế nào không?! Giờ thì anh đã thoát được rồi...

Chuẩn bị đối phó cái nắng của mùa hè, mình đã may xong bộ rèm cửa. Không khéo tay nên cũng chẳng đẹp, chỉ là vừa ý mình thôi. Lúc trước mua vải về ý định là đưa ra thợ, nhưng rảnh rỗi quá lại suy nghĩ lung tung nên quyết định - tự may lấy! Không ngờ lại may nhanh thế! Giờ mình mới hiểu, tại sao khi người ta muốn quên đi một chuyện gì đó lại tập trung vào làm việc một việc khác cật lực như vậy!

23/3/07

Tôi ơi! Đừng tuyệt vọng

Viết... vì không biết viết gì...

Ngoài kia, mùa đông đã đi qua, xuân đang đến, nắng đầy nắng như đang giữa mùa hạ. Có lẽ là một ngày đẹp trời, vì mình thấy nụ cười trên môi của những người xa lạ. Nhưng với mình hôm nay lại là một ngày đen tối. Trời không sụp xuống, vẫn nắng đấy thôi, nhưng có nghĩa gì đâu khi lòng mình đang trống rỗng.

Một ngày buồn, buồn và buồn... Vì sao vậy?

Vì mình đã hi vọng quá nhiều chăng?
Không phải

Vì mình muốn níu kéo?
Không phải

Vì mình đã yêu quá chăng?
Không biết... và không biết...

"Con diều bay mà linh hồn lạnh lẽo. Con diều rơi cho vực thẳm buồn thêm"

25.01.2007

Hôm nay mình nhận được nhuận bút và nhuận ảnh 203.000đồng, lần đầu tiên được nhiều như thế nên tậu ngay một đôi hài (dép ấm mùa đông).

Mùa đông chân mình luôn bị lạnh nên thường khó ngủ. Nhất là những hôm phải làm việc, học hoặc viết bài tới khuya, đôi chân cứ gọi là lạnh ngắt cho tới sáng. Mình luôn mong muốn mua được 1 đôi từ ngày bitis mới sản xuất loại dép này nhưng hồi đó thì đắt quá. 

Gần đây nó không còn đắt đỏ nữa mà mình cũng chần chừ không chịu mua vì muốn... người khác mua cho!

Giờ thì thôi, đành tự chăm sóc lấy mình vậy...