Vì có niềm vui. Vì có nỗi buồn. Vì đôi lúc muốn được trải lòng cùng ai đó... Viết, chỉ đơn giản bởi đó là khoảnh khắc mình đang sống!

Translate

Hiển thị các bài đăng có nhãn lạclối. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lạclối. Hiển thị tất cả bài đăng

20/10/14

Đợi ngày ngược gió

Đủ nắng hoa sẽ nở
Đủ gió chong chóng sẽ quay
Có đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy...

Mình đã từng đọc được mấy câu này ở đâu đó, hôm nay tự nhiên nhớ lại, cảm giác như có thứ gì ở xa xôi dội vào tim đau nhói. Ở đâu đó, trong miền ký ức, đã từng có đủ nắng, đã từng có đủ gió và từng có đủ cả yêu thương...

Đôi khi muốn tha thứ mà không thể tha thứ, hay đúng hơn là đã tha thứ nhưng người được tha thứ vẫn không nhận ra lỗi lầm... Đôi khi muốn nói mà không thể nói, hay đúng hơn là đã nói mà người nghe hoàn toàn vô cảm... Rồi thỉnh thoảng cũng muốn buông xuống, bỏ hết đi, format lại bản thân. Nhưng rồi nhận ra yêu thương và ký ức là những thứ không dễ gì xóa được. Vì tiếc nuối quá khứ mà không thể nào buông bỏ hiện tại...

Ước gì có thể nhẹ nhàng buông bỏ!
Ước gì có thể nhẹ nhàng mang theo!

Hạnh phúc dường như chỉ là lưng chừng khoảnh khắc. Dù vậy vẫn cố bước về phía trước, những bước chân chông chênh, bởi yêu thương cho đi nhưng không còn được nhận đủ. Liệu ta có đủ niềm tin mà bước tới?! Liệu có chút hạnh phúc nào còn sót lại đợi ta ở phía cuối con đường?! Thỉnh thoảng cảm giác mình như một đóa bồ công anh cứ đuổi bay theo gió... Không biết liệu có đợi được đến ngày ngược gió để đón lấy yêu thương?!

Thì ra hôm nay là 20.10 đấy. Hôm trước, trước nữa nhớ. Hôm qua nhớ. Đến tận sáng nay, trưa nay vẫn nhớ. Vậy mà sao giờ lại quên mất hôm nay là 20.10 nhỉ?! Hoa đấy, quà đấy mà lại quên... 

Nghe lòng đang đau và nước mắt thì vẫn mặn mòi như thế!



26/4/12

Cảm xúc

Lâu lắm rồi mình không còn viết truyện ngắn nữa, blog cũng bỏ quên. Tuy thế thỉnh thoảng khi tinh thần bất ổn, có gì đó lại thôi thúc mình viết... cảm giác như chỉ cần lướt tay trên bàn phím là một trang tiểu thuyết lại mở ra... Đó cũng chính là lúc mà trái tim, tâm hồn mình mệt mỏi...


Người đàn ông đó, nàng thật sự rất ngưỡng mộ.
Một lần, khi ngồi cạnh nhau trong một cuộc vui, người đó đan tay mình vào tay nàng và bảo: "Anh chưa có số điện thoại của em nhỉ?!". Nàng chủ động gửi số sang cho chàng... Họ đã âu yếm tay trong tay như thế cho đến tàn cuộc vui... Trước lúc chia tay, chàng bâng quơ ném về phía nàng một lời hẹn "Anh đã có số đây rồi, anh sẽ gọi...". 
...
Người đó không thường tồn tại trong lòng nàng nhưng lại làm nàng ngộp thở mỗi lúc gặp nhau dù chỉ là gặp qua điện thoại... Nàng thích tất cả những gì thuộc về người đó và thích nhất là cái cách người đó nắm tay nàng, bao giờ cũng là từng ngón tay đan vào tay nàng, cho nàng cảm giác đầy tin cậy và gắn bó... 
...
Thỉnh thoảng trong vô thức, người đàn ông đó lại xuất hiện trong giấc mơ, trong nỗi khắc khoải đợi chờ của nàng. Nàng chới với giữa hỗn độn cảm xúc mà lúc tỉnh táo hơn nàng hoảng hốt nhận ra đó là thứ tình cảm cứ như là tình yêu vậy... 
Nhưng. Người - đàn - ông - mà - nàng - ngưỡng - mộ là một nhân vật chính trị, là người của công chúng, và là người đàn ông không thuộc về nàng... 
Lý trí nhắc nhở nàng, người đó, nhất định nàng không thể yêu...

23/4/07

Ừ thôi

Ừ thôi tôi gác bút
Không bao giờ làm thơ
Không bao giờ đăng báo
Người đã vừa lòng chưa?
Kỷ niệm xưa còn đấy
Nỗi đau xưa đủ đầy
Người hãy dạy cho tôi
Làm sao tôi quên chúng...?
Ừ thôi, không viết nữa...