Translate
5/7/09
Thắc mắc biết hỏi ai?
1/5/09
Kỷ niệm 10 năm đi làm
Cách đây đúng 10 năm (1/5/1999), tớ được nhận vào làm ở Sở Thủy sản - một cơ quan quản lý nhà nước chính hiệu... con tôm vàng! Tớ không bao giờ quên khoản lương tháng đầu tiên mà tớ đã được nhận: 268.000 đồng. Ờ mà thôi, chuyện đó xưa quá rồi, khỏi kể...
Sau một hồi Chính phủ nhập nhập tách tách giữa các Bộ, tớ trở thành chuyên viên quèn của Sở Nông nghiệp và PTNT - cũng là cơ quan quản lý nhà nước nhưng bây giờ là chính hiệu... con nai vàng.
Tớ là lính lon ton, không có gì nổi bật, không có tương lai nên không thuộc diện quy hoạch lãnh đạo (phó hoặc trưởng phòng trở lên) và không quy hoạch lãnh đạo thì đồng nghĩa với không quy hoạch đào tạo nghĩa là tớ đừng nên dại dột nghĩ đến hai chữ ĐI HỌC... (các tỉnh khác thì sao hổng bik chứ tỉnh tớ là thế đấy!)
Dù vậy, tớ vẫn liều mình như chẳng thấy, làm đơn xin đi học cao học. Bởi tớ cần thời gian cho một vài việc cá nhân nên cứ liều mạng thế, chứ tớ thừa biết, loại ngoài quy hoạch muốn đi học như tớ cả đống, còn khuya người ta mới cho tớ đi.
Vậy mà, cũng nhờ cái vụ tách tách nhập nhập trên kia nên sau một vài cuộc họp bàn của các sếp, tớ đã được đi học (đã có nhiều đôi mắt mở to ngạc nhiên về việc này đấy, thậm chí có người còn hỏi "chị có chiêu gì bày cho em với!).
Tớ đi học được hưởng nguyên lương. Tớ không diện quy hoạch nên đương nhiên phải viết tờ cam kết: tự túc mọi chi phí học tập! Và đương nhiên bị cắt luôn cả khoản tiền trợ cấp hàng tháng duy nhất - xăng xe (dù chỉ 120.000 đồng/tháng).
Nhiều người ái ngại thay cho tớ, và chính tớ cũng tự hỏi mình: Phải làm sao để sống và lấy được tấm bằng thạc sĩ chỉ với 1,5 triệu đồng tiền lương mỗi tháng đây nhỉ?
Hì, thế mà tớ vẫn đang sống và cười nhăn răng ra đây này!
16/5/08
Entry for May 16, 2008
Nhân dịp khuyến mãi nên đã bắt internet rồi, nhưng lại chẳng có thời gian để viết blóc bliếc gì nữa.
Bao nhiêu là việc mà toàn là việc trời ơi đất hỡi kiểu "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng". Người ta đùn đẩy nhau, ai thoát được là cố mà thoát. Nào là: "Tui lớn tuổi rồi đừng bắt tui làm nữa" hay "Tui dạo ni phải chỉ đạo nhân viên đi việc này việc kia cấp bách không có thời gian" hoặc "Tui đảm nhiệm một lúc nhiều chức vụ ri thì căng quá"... Nhìn quanh nhìn quất thấy có mỗi mình nhỏ nhất lại là nữ, không trưởng cũng chẳng phó nên đẩy ngay... Ôi, nào là quỹ đoàn quỹ đảng, nặng nề nhất là đảng vụ... đành phải ôm hết vậy! Không biết mô tê gì cả, đụng đến cái gì cũng phải giở tài liệu ra nghiên cứu, mờ cả mắt! Mới hơn một tháng mà quên cả việc chuyên môn...
Thôi cố lên! Hi vọng một tuần nữa sẽ thoát, nhập Sở rồi có người khác đảm nhiệm. He, nhập Sở cũng có cái hay đấy chứ!
31/3/08
Entry for March 31, 2008
Chỉ còn mấy ngày nữa là chuyển đi rồi. Chiều nay đã có thông báo, ai cũng buồn, người chạy được thì cũng đã chạy, người ở lại vẫn phải tiếp tục...
Mọi năm thời gian này là những ngày mệt nhất nhưng vui nhất (mai là ngày truyền thống của ngành Thuỷ sản mà!). Năm nay cũng mệt, nhưng cảm giác mệt hơn mọi năm vì buồn nữa... Mấy người lớn tuổi có lẽ còn buồn nhiều hơn, họ bảo ăn một bữa giỗ cuối cùng để chia tay, đâu đâu cũng là những ánh mắt mệt mỏi vì chán nản. Một số người đã dứt áo ra đi, không sớm, không muộn, tất cả họ đều đi vào đúng ngày 1/4. Những người ở lại vẫn tiếp tục, công việc không thay đổi, chỉ thay đổi chỗ ngồi mới, nhà mới, môi trường mới. Uh, cũng chưa biết đây là một sự thay đổi tốt hay xấu, nhưng gắn bó với cái nghèo khó này gần mười năm rồi tình cảm cũng nhiều...
Chiều nay mọi người xúi mình làm gấp công văn xin đi học kẻo ngày mai thu dấu rồi xin chữ ký của sếp mới sẽ khó. Mình thì chỉ mới ý định vậy thôi chứ chưa quyết sẽ đi, nhưng mọi người lo cho mình quá nên mình cũng đành tốc ký để sếp duyệt. Vậy là đã ký rẹc rẹc, đóng dấu cộp cộp, mình đã đương nhiên được đi học nếu mình muốn. Ờ, cứ chắc ăn cái đã, chuyện của mai mốt tính sau...
29/3/08
Entry for March 29, 2008
10/3/08
8/3
4/3/08
Có yêu nghề không vậy?
Gắn bó đã gần 10 năm rồi cộng thêm 5 năm đại học nữa là gần 15 năm còn gì, nhưng giờ nếu hỏi có yêu nghề không cũng thật không biết phải trả lời thế nào nữa...
Chán! Rất chán! Nhưng khi có cơ hội một công việc mới ở một lĩnh vực khác là lại suy nghĩ đau cả đầu... Dù rất chán nhưng có lẽ sau 15 năm gắn bó với cái nghề này nó cũng đã ăn vào máu mất rồi thì phải. Chẳng biết nữa...
Nhớ lại thuở xưa... Học xong cấp 3 bị ba mẹ ép thi vào một trường mình không hề thích. Cả nhà kỳ vọng mình đỗ nên khi nghe tin rớt thì mọi người đều buồn chỉ có mình âm thầm... vui! Năm sau thi lại, nhờ tác động của các anh chị nên ba mẹ cho mình tự chọn trường. Mình đã chọn Luật và Bách khoa HN, đằng nào cũng ra HN thi, cứ chọn thêm Thuỷ sản để đề phòng.
Mình ao ước Luật nhất nhưng tin đầu tiên báo về là nó - RỚT. Bình thường Bách khoa còn khó hơn, thế cũng chẳng trông mong gì nữa! Đang thất vọng thì may mắn có giấy báo đỗ vào Thuỷ sản. Ba mẹ vui, mình cũng vui và lo làm hồ sơ đi học.
Âu cũng là cái số! Hồ sơ đã hoàn tất chỉ chờ ngày lên đường thì chị về mang theo giấy báo đã đỗ Bách khoa. (Riêng hồ sơ Bách khoa, giờ cũng không nhớ rõ vì sao lại ghi địa chỉ báo tin ở Huế - chỗ chị mình học). Hồi đó không có điện thoại, chị lại muốn cả nhà được niềm vui bất ngờ từ đứa em út, nên không viết thư báo tin trước mà đợi lúc nghỉ hè về để hãnh diện thông báo niềm vui này.
Cả nhà cùng đắn đo... Dù mình thích BK nhưng nhà nghèo quá, HN thì đắt đỏ lại nổi tiếng tiêu cực trong học hành thi cử nữa. Còn Thuỷ sản, lúc đó vẫn là thời hoàng kim của chính chuyên ngành mình đã đỗ. Mình mù tịt về nghề này nên không thích lắm, nhưng mình đã chọn nó bởi 5 lý do:
1. Hồ sơ đã lỡ làm xong mất rồi, nếu đi làm lại quá mất công.
2. Mình đã được đi HN mấy lần mà chưa từng biết đến Nha Trang, đây là cơ hội!
3. Mình đỗ vào BK chỉ hơn điểm chuẩn có 1,5 điểm là quá thấp, chị gái bảo "dân Bắc hay kỳ thị lắm, chị sợ em sẽ mặc cảm"!
4. HN đắt đỏ mà nhà mình thì quá nghèo. Chị gái lại bảo "bạn chị đứa nào cũng nói ngoài đó tiêu cực ghê lắm, chịu không nổi đâu!"
5. Chị gái bảo "em trai chị Ngọc - bạn chị - cũng học ngành đó ra, bây giờ đang hái ra tiền và đi nước ngoài xoành xoạch"...
Hic, 3 trong 5 lý do là "chị gái bảo", bởi vậy cho đến tận bây giờ chị vẫn cảm thấy đau lòng mỗi khi mình nói chán nghề. Đúng là hồi đầu mình có trách, nhưng từ khi đi làm đến giờ mình chỉ nghĩ đến nó như một chuyện để cười vậy thôi chứ có trách gì chị đâu, mà giờ nghĩ lại cũng thấy buồn cười thật! Với lại, biết đâu khi xưa mình chọn BK thì giờ cũng chán vậy!
Chị luôn tự trách thế nhưng chị đâu biết Thuỷ sản ở khu vực miền Trung này thì chán nghề là của cả một thế hệ (kể cả những người đã nhờ một thời hoàng kim kia mà giàu nứt khố đổ vách) đâu phải riêng em chị...
Nói là chán nhưng thật ra mình đã từng vì nghề này mà bỏ qua một cơ hội để thay đổi công việc. Giờ Thuỷ sản nhập vào với Nông nghiệp rồi, một số người đang tìm cơ hội ra đi hoặc đã ra đi, còn mình thì mãi phân vân và phân vân...
Ngày mới vào trường, một người bạn xem chỉ tay cho mình đã nói, số mình lận đận lắm, nhất là tình duyên, lập nghiệp ở xa mới mong tốt lành, nhưng mình không nghe. Giờ thì thuỷ sản ở miền Nam vẫn hoàng kim đấy thôi, ai bảo học nghề này mà cứ muốn quay về cái nơi chỉ có nắng, gió Lào và cát trắng này làm gì?! Hic! Nhưng mình vẫn thấy yêu quá nơi này mới chán chứ!
3/3/08
Vừa từ chối một vụ làm ăn
Thiếu tiền, cần tiền... nhưng vừa từ chối một công việc kiếm ra tiền mà bấy lâu nay nó hiển nhiên vẫn là công việc dành riêng cho mình.
Tự dưng thế, chẳng biết nữa, từ chối xong thấy nhẹ nhõm hẳn!
Tiền làm ra bằng chính mồ hôi công sức và cả chất xám của mình nữa, nhưng sao người ngoài nhìn vào cứ nghĩ là mình đang nhặt sung rụng vậy không biết! Mình không ngại người ta nghĩ gì, mà chỉ thấy ghét thái độ của họ, đặc biệt là những người chuyên chực chờ ăn sẵn mà lại còn có tính ghen ăn tức ở. Tiếc là số người này không phải ít...
Số tiền sẽ kiếm được - với một người đang cần tiền như mình - thì thật lớn, nhưng tính ra số tiền đó vẫn chưa tương xứng với sức lao động mà mình phải bỏ ra. Thôi thì từ bỏ, vừa đỡ mệt mỏi, vừa để giữ gìn sức khỏe vậy...!
7/12/07
Hard work!
Tưởng là cuối tuần này đã được xả sì-trét, ai dè Trường ĐHTS lại ra đúng vào cuối tuần nữa. Vậy là khỏi nghỉ! Tuần sau lại tiếp tục đi. Chán! Sao cả năm không làm giờ đến cuối năm lại chạy như chạy việt dã thế nhỉ. Trưa hôm qua TTKN đã mời đi ăn liên hoan mừng "cuộc đua" chạy nước rút đã về đích tốt đẹp (số là đến cuối tháng 11 thì TTKN nhận được yêu cầu tập huấn chương trình nghèo, yêu cầu phải hoàn tất trước 15/12, vậy là trong vòng chưa đầy 15 ngày đã hoàn tất 32 lớp tập huấn - như thế chẳng phải chạy đua là gì?)
Mệt quá! Nhập tách gì mà không làm nhanh đi nhỉ! Hay là làm từ từ để các đơn vị còn kịp giải ngân trước khi bị thu con dấu?
2/12/07
Entry for December 02, 2007
Đôi lúc tự thấy mình chẳng khác gì một con mèo, làm đêm ngủ ngày... Thời gian này tối nào cũng đến cơ quan nhưng thật sự không chất lượng lắm, khi bắt đầu tập trung được vào công việc thì lại đến giờ phải về.
Dạo này mọi người đều làm việc ì à ì ạch thì phải. Tâm lý chán nản vì lộ trình tách nhập quá chậm chạp! Trước đây mỗi lần mình nói chán nghề là chị gái lại buồn, lại day dứt vì nghĩ tại chị mà mình lựa chọn nghề này. Nhưng chị không biết rằng việc chán là cả của một thế hệ (kể cả nhiều đàn anh đàn chị) chứ riêng gì mình đâu! Nói thế thôi chứ làm lâu thấy cũng rất gắn bó, phải nhập vào nông nghiệp nghĩ cũng buồn thúi ruột. Mà buồn xong rồi có lúc lại thấy vui vui, biết đâu, sang nông nghiệp lại chẳng tốt hơn...
26/11/07
Angry!
Bực mình lắm rồi! Mấy hôm nay cứ đi suốt, vạ vật chỗ này qua chỗ kia, chẳng giải quyết được việc gì mà công việc ở nhà thì cứ phải để đống.
Hôm nay cũng thế, lẽ ra mình có thể về sớm để làm việc, vậy mà chỉ vì phục vụ việc riêng của Trưởng đoàn nên cả đám nhân viên phải lang thang từ 9h30 sáng đến 3h chiều. Mấy người kia làm việc dưới quyền bị như thế quen rồi hay sao mà không nói năng gì cả. Mình tức quá đi! Nhưng biết làm sao được, thấp cổ bé họng! Mong sao cho xong tháng hành động này...
Ngày mai được xả hơi một chút, vì đổi lịch nên mình có quyền đi theo chương trình Khuyến ngư đã bố trí, kệ cho mấy người đó muốn làm gì thì làm! Nhớ lại hồi còn làm Khuyến ngư, việc gì của mình cũng hiệu quả, không mơ mơ hồ hồ như bây giờ...
18/11/07
Làm việc ngoài giờ
Lý do phải làm việc ngoài giờ mà chẳng có thêm thu nhập :
Đơn giản thôi, vì trong giờ không làm được nên ngoài giờ phải đến làm. Chẳng lẽ lại đi đòi lương làm thêm khi mà giờ hành chính thì mình toàn làm việc linh tinh. Nói rồi mới nói! Phòng 5 người việc ngập đầu mà có mỗi 2 cái máy tính chạy cà rịch cà tang, người này làm việc thì người kia ngồi nghỉ xả hơi. Rồi những người đó ngồi đọc báo, đọc tài liệu mãi cũng chán mới tụ tập nhau lại nói dóc, uống trà... Thế thì người giành được máy tính cũng đố có làm việc được! Cuối cùng, trong giờ hành chính, cái máy tính chỉ có nhiệm vụ duy nhất là lướt web . Nhưng có chuyện còn buồn cười hơn nữa, những người cần việc phải tranh thủ ngoài giờ để làm, vậy mà có một số người khác (họ được sở hữu một mình một máy) cứ nghĩ là người ta đang lợi dụng máy cơ quan để làm việc riêng trong ngày nghỉ
.
Híc, làm liên tục mấy buổi tối, mấy buổi ngày, mãi cũng gần xong rồi. Bản cứng thì ai cũng có nhưng bản mềm thì chịu chết. Mình soạn toét mắt mà thu lại chỉ như là an ủi, nếu tính theo công mình bỏ ra để làm ngoài giờ, đau hơn nữa là bản mềm của mình thành bản free nữa chứ! Đã không bán được bản quyền mà có khi người khác dùng nó để kiếm tiền còn chẳng nói với mình tiếng cảm ơn. Đểu thật! Nhưng mỗi lần bị như thế cũng là để khôn ra một chút... Hehe, bản free bao giờ cũng là bản không đầy đủ!
5/11/07
Hạ Long ơi!
Lâu quá rồi bận đi công tác nên không viết Blog, giờ không biết nên bắt đầu từ đâu đây, có lẽ phải bắt đầu từ chuyện mình bị tuột mất một chuyến đi Hạ Long...!
Hôm trước, nghe Tú nói nó đi TP HCM góp ý Quy chuẩn ngành 1 tuần (lúc đó mình còn ở nhà ngồi chơi xơi nước vì không có việc gì làm). Nó bảo, các tỉnh phía Bắc tổ chức ở Hạ Long, dự án này khá lắm, cho đi máy bay cơ. Híc, mình đã được đi máy bay bao giờ đâu, thế là giờ có cơ hội rồi, vừa đi đổi gió vừa được thử cảm giác ngồi trên máy bay (hehe đi không mất tiền và cả có thêm tiền nữa chứ)!
Ai dè! Tự nhiên cuối tháng 10 lại vắt chân lên cổ mà chạy. Đi xã nghèo 1 tuần, tiếp Nha Trang 1 tuần. Đang ở Nha Trang thì điện thoại nheo nhéo bố trí lịch TH cho TTKN (tài liệu lại chưa soạn chữ nào). Sếp lại bảo, có lịch đi Hạ Long nhưng sếp không biết ngày nào mình về nên đã bố trí người khác đi thay rồi, với lại cũng có lịch của Vụ KHCN vào làm việc trùng với lịch Hạ Long nữa. Mình nói "cho em đi Hạ Long đi" nhưng sếp nạt "thế ai đi cơ sở với Vụ KHCN?". Híc! đành vậy, ai bảo mình VIP quá làm gì!
Hehe! Thôi, không tiếc làm gì nữa (mặc dù trong bụng thì ngược lại), kể ra thì mùa này Hạ Long chắc cũng chẳng thú vị gì lắm (rét quá mà). Còn máy bay, chắc rồi sẽ có cơ hội khác, biết đâu lại có dự án khác thanh toán cho đi hẳn khoang VIP ấy chứ nhỉ!
20/10/07
Hậu gia nhập WTO
Vậy là kết thúc một tuần điều tra theo chương trình "hậu gia nhập WTO". Nghe oách quá! Nhưng hậu gia nhập WTO là cái chi chi??? Vẫn đi làm và vẫn cãi nhau. Ai tích cực thì điều tra kỹ, còn lười biếng thì cứ y chang theo cái biểu mẫu đó, hướng dẫn các xã điền vào, thế là xong việc!
Nói thế chứ cũng vất vả. Sáng đi không kịp ăn sáng, tối về thành phố đã lên đèn. Cả tổ có 8 người chia 2 nhóm. Nhóm của mình mỗi ngày đi 4 xã (cũng may cả nhóm toàn người khôn lỏi nên bố trí được ôtô đi cả tuần - chứ nhóm kia ra quân trước mà giờ đã xong đâu ). Các xã này cách nhau cũng mấy chục km, lại còn đò giang cách trở nữa vậy nên từ một nhóm lại xé ra thành 2 nhóm nhỏ khác. Xã đến đều thuộc diện xã nghèo nhưng ăn uống thì no say, chỉ tiếc không có phong bì mang về
.
Kết thúc đợt này lại bắt đầu 2 chương trình mới, thế là hết tháng. Lúc thì ngồi chơi chẳng có việc gì làm, lúc thì cứ chỗ này chỗ kia gọi điện bảo bố trí thời gian loạn cả lên. Cuối năm mà, từ Trung ương đến địa phương, ở đâu cũng cần giải ngân, nào là Vụ KHCN, nào là Trường ĐH Nha Trang, nào là Cục QLCL ATVS&TYTS, lại còn Khuyến ngư nữa chứ! Hèhè! Kệ họ, giải ngân, tiền họ nhận chứ mình có hưởng được chút lợi lộc nào đâu, muốn xếp lịch sao đó thì tuỳ! Nói thế cũng hơi quá, dĩ nhiên tiền mình không được hưởng nhưng ít ra thì họ làm mình cũng học hỏi được đôi chút .
Oài, nghe đồn chuyện Vàng Anh ầm cả lên mà đi miết chưa kịp đọc tin tức...