Vì có niềm vui. Vì có nỗi buồn. Vì đôi lúc muốn được trải lòng cùng ai đó... Viết, chỉ đơn giản bởi đó là khoảnh khắc mình đang sống!

Translate

Hiển thị các bài đăng có nhãn chonguoiyeuthuong. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chonguoiyeuthuong. Hiển thị tất cả bài đăng

13/12/12

Bây giờ còn có ai đam mê blog?

Nghe tin Yahoo! Blog Vietnam sắp đóng cửa mới chợt nhớ ra mình còn có trang blog. Không biết bây giờ còn có nhiều người đam mê blog như mình ngày xưa không hay đã chuyển sang Facebook hết rồi? Mình cũng là một trong đám người bỏ rơi blog khi Blog Yahoo 360 đóng cửa.

Kể ra thì cũng không phải là bỏ rơi... Mình đã rất vất vả để lựa chọn một ngôi nhà mới, sau đó mình hài lòng với ngôi nhà mới này nhưng không còn hứng để viết bởi những bạn bè cũ của mình bên Yahoo 360 không ai theo mình sang đây cả. Từ giảm hứng thú... rồi chuyển sang trể nãi... mình lười viết.

Mình tập trung hơn vào FB chỉ vì bên đó có game, giờ mình rất ít chơi game nhưng mình vẫn ở FB nhiều hơn ở đây, vì ở đó mình có nhiều bạn...

Dù lười viết, thậm chí là không viết nhưng mình nhất định vẫn giữ gìn ngôi nhà này... Đợi một ngày nào đó mình đam mê trở lại hoặc một ngày nào đó mình có nhiều bạn bè chuyển đến làm hàng xóm...

30/11/11

Người đi, ừ nhỉ, người đi thật...

Vậy là cuối cùng chị đã dứt khoát ra đi, em cũng không biết mình sẽ buồn như thế!

Bao năm qua bên cạnh em luôn có chị, chị luôn hiểu những điều em nói, cảm thông với những việc em làm (điều mà ngay cả chị gái em cũng không có). Chị đã luôn bên cạnh cùng em vượt qua biết bao khó khăn trong cuộc sống...
Chị bảo chị đi. Em cười hí ha hí hửng ủng hộ chị. Nhưng em lại không biết rằng lúc chị ra đi thật thì lòng em hụt hẫng và trống trải đến vậy...
Chị ơi em nhớ chị!

1/1/11

Hoa tình yêu


Hoa tigon mình mang từ Nha Trang về trồng. Chị Hai bảo đừng trồng nhưng mình cứ thích. Mình đặt nó là Hoa Tình Yêu (tất nhiên là còn có một tên riêng khác nữa không thể bật mí hehe).
Híc, cái cây này chán thật đấy, mấy tháng rồi mới leo được tí tẹo. Nhưng nó đã nở hoa mừng Năm Mới rồi đấy!

2/6/10

Vì anh đánh mất



Còn gì đâu anh, đôi ta hôm nay đã cách xa rồi, em sẽ không quay lại
Cuộc tình hôm qua, ta nên xem như ký ức ngọt ngào, níu kéo nhau làm chi
Một mình em thôi, bao nhiêu đêm qua em đã quen rồi, em sẽ không u buồn
Một mình em đi, em không băn khoăn sẽ tới đâu mai này, em sẽ không còn nhớ

ĐK:
Bao nhiêu năm trôi qua em đã mong chờ
Giờ đây em không trông mong chi vào anh nữa
Và anh trong em hôm nay vĩnh viễn phai nhòa
Tình yêu đi qua em giữ cho riêng mình
Khi đôi ta xa nhau không nói một lời
Thì nay em quên tên anh, anh đừng than trách
Một mai khi kêu tên em anh sẽ biết rằng
Vì anh vô tâm nên anh đã đánh mất

Đừng gọi tên em, xa nhau hôm nay đâu có vui gì
Nhưng em vẫn không quay lại
Chuyện mình đi qua, mong anh mai sau sẽ biết yêu là
Không nên vô tâm lần nữa

ĐK:
Bao nhiêu năm trôi qua em đã mong chờ
Giờ đây em không trông mong chi vào anh nữa
Và anh trong em hôm nay vĩnh viễn phai nhòa
Tình yêu đi qua em giữ cho riêng mình
Khi đôi ta xa nhau không nói một lời
Thì nay em quên tên anh, anh đừng than trách
Một mai khi kêu tên em anh sẽ biết rằng
Vì anh vô tâm nên anh đã đánh mất

***
Xin đừng níu kéo, xin đừng níu kéo, ta cách xa từ đây
Qua rồi anh hỡi, qua rồi mãi mãi, thôi tiếc thêm làm chi
Xin đừng níu kéo, xin đừng níu kéo, ta cách xa từ đây
Qua rồi anh hỡi, qua rồi mãi mãi, thôi tiếc thêm làm chi

1/6/10

Từ - Bi - Hỉ - Xả, Muốn thương phải hiểu...

(Bài này sưu tầm - Trích từ buổi pháp thoại của Thiền sư Nhất Hạnh về tình yêu)

Trong đạo Phật, từ bi gắn liền với trí tuệ. Không hiểu, không thể thương yêu sâu sắc. Không hiểu, không thể thương yêu đích thực. Hiểu chính là nền tảng của tình thương yêu.

Mỗi người có những nỗi niềm, những khổ đau, bức xúc riêng, nếu không hiểu, sẽ không thương mà giận hờn, trách móc. Không hiểu, tình thương của mình sẽ làm người khác ngột ngạt, khổ đau. Không hiểu, sẽ làm người mình thương đau khổ suốt đời.

Nhân danh tình thương, người ta làm khổ nhau. Chuyện đó vẫn thưòng xảy ra.

Được hiểu và được thương vốn là một nhu cầu muôn đời của con người. Nhiều người thường cảm thấy không ai hiểu mình. Họ “đói” thương, “đói” hiểu. Họ thơ thẩn, lang thang trong cuộc đời tìm người hiểu mình, thương mình. Gặp được người hiểu mình, thương mình là may mắn lớn của cuộc đời. Tình yêu nảy nở, lớn lên từ đó...

Phật dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội tụ đủ bốn yếu tố: từ, bi, hỉ, xả.

“Từ” là khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực. Yêu mà làm khổ nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày nào cũng khổ, đó là tình yêu hệ luỵ, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu thương ai đó thực sự, nghĩa là làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.

“Bi” là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta làm cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau nếu chỉ có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết sẻ chia, biết xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.

Như vậy, “từ bi” theo Phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê, say đắm nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. “Từ bi” trong tình yêu không phải tự dưng mà có. Phải học, phải “tu tập”. Cần nhiều thời gian, để quan sát, để lắng nghe, để thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của người yêu, để giúp người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt khổ đau, thêm hạnh phúc.

“Hỉ” là niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.

“Xả” là không phân biệt, kì thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau của người ta là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/ anh, em/ anh ráng chịu. Khi yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng biệt nữa, hạnh phúc khổ đau không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của hai người, chuyển hoá nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc.

Này người trẻ, bạn nghĩ về tình yêu của mình đi, có “từ bi hỉ xả không”? Bạn hãy can đảm tự hỏi mình rằng “Người yêu ta có hiểu niềm vui nỗi khổ của ta không? Có quan tâm đến an vui hàng ngày của ta không? Người ấy có nâng đỡ ta trên con đường sự nghiệp không?...” Và tự hỏi lại mình, liệu bạn có đang thành thực với tình yêu của mình?! Liệu tình yêu của bạn đã đủ “từ bi hỉ xả”?!

28/2/10

Yêu là gì?


Với một số người, yêu như là một tình cảm lãng mạn.
Người đó chưa từng nói yêu hay chạm vào tay tôi  nhưng chỉ cần tôi nhắn tin là anh sẵn sàng đội mưa chạy ra quán net. Lúc đi du học, để đến được chỗ có net chat với tôi anh sẵn sàng ngồi tàu điện ngầm vừa đi vừa về mất 3 tiếng. Tôi dặn "viết thư về cho em nhé" thế là dù lúc đó email đã rất phổ biến nhưng anh vẫn viết thư tay cho tôi rồi còn làm cả thơ tặng tôi nữa. Anh ta luôn là người sẵn sàng và kiên nhẫn nghe tôi nói, than thở, kể lễ hay thậm chí là khóc. Bởi trước khi gặp tôi anh đã có gia đình, nên khi tôi gặp sóng gió, có lần anh bảo: "bây giờ em không yêu anh nhưng anh sợ một ngày nào đó em sẽ yêu, và nếu thế anh sẽ làm em khổ thêm vì tính anh rất lãng tử". Yêu là gì mà cứ chạm vào là đánh mất tình bạn? Tốt nhất là giữ một khoảng cách đủ để không bao giờ yêu nhau... và đủ để mãi là bạn của nhau...

Với một số người, yêu là cả sự tính toán. 
Lúc mới quen, người đó bảo tôi phải yêu bằng lý trí để sau này đừng hối hận... Tôi đã không làm như thế, bởi lúc đó nếu yêu chỉ bằng tính toán thì cuộc đời tôi đâu có chỗ cho anh ta. Và tất nhiên tôi cũng không biết  rằng anh ta đến với tôi là đã cân đo đong đếm kỹ càng tất cả hoàn cảnh, điều kiện...  chỉ đến khi anh ta lỡ miệng nói ra tôi mới biết. Tuy nhiên, cho đến khi kết thúc cũng chỉ có mỗi mình người đó hối hận, hối hận vì tất cả đã không nằm trong sự tính toán của anh ta. Còn tôi, cho dù tình yêu đã dần tắt trước cả khi cuộc hôn nhân bắt đầu nhưng tôi không hối hận vì đã yêu mà chỉ thấy tiếc vì gặp phải một người như thế...

Với một số người, yêu chỉ là để nhìn ngắm tình yêu, không cho đi và cũng không đòi nhận được.
Một người luôn nói yêu tôi, luôn nghĩ đến tôi, luôn ước muốn có được tôi và luôn mong sẽ mang cho tôi hạnh phúc nhưng lại chẳng làm bất cứ điều gì để đạt được mong muốn đó cả. Tình yêu với người đó như chỉ để tôn thờ trong tâm tưởng hay nói chính xác và thô thiển hơn thì tình yêu với người đó là gia vị cuộc sống. Họ không đòi hỏi gì ở tôi và khi tôi hỏi "anh làm được gì cho em" thì anh ta trả lời "yêu và lo lắng cho em", đó là câu tôi nghe nhàm tai mà không hề nhìn thấy. Anh ta không thể vì tôi hi sinh bất cứ thứ gì và chính vì vậy anh ta không dám đòi hỏi gì ở tôi kể cả tình cảm... Cuộc sống của anh ta thiếu thứ gia vị gọi là tình yêu nên anh ta chỉ cần đứng từ xa yêu tôi và như thế đối với anh ta đã là quá đủ...

Với một số người, yêu là cho đi mà không cần nhận lại...

Với một số người, yêu là cho đi để nhận lại, yêu là dám hi sinh vì nhau. 
Yêu không phải chỉ là nói "anh yêu em" hoặc "em yêu anh" mà là đã làm được gì cho nhau và dám hi sinh để có được tình yêu đó...  

Cũng có một số người dành cho tôi thứ tình cảm là yêu hoặc là na ná tình yêu, dù  không được tôi đáp lại  nhưng vì từ YÊU đã dễ dàng tuột qua môi họ nên tôi cứ gọi chung là tình yêu. Vậy đâu mới là yêu?

Có phải, YÊU là luôn nghĩ đến người mình yêu trước khi bắt đầu bất cứ một việc gì?
Có phải, YÊU là dành thời gian công sức để tìm hiểu xem người mình yêu đang mong muốn điều gì?
Có phải, YÊU là cãi vã lẫn nhau chứ không phải một người nói một người ngủ?
Có phải, YÊU là chăm lo từng miếng ăn giấc ngủ, là ủ ấm khi mùa đông về?
Có phải, YÊU là làm mọi thứ để được nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của người yêu? 
Có phải, YÊU là biết đưa bờ vai, nắm lấy bàn tay và im lặng khi cần...?
Có phải, YÊU là cùng nắm tay nhau vượt qua khó khăn?
...
Và, có phải, YÊU là dám hi sinh?

Một số người chỉ biết nhận sự hi sinh của người khác còn bản thân mình thì không muốn mất bất cứ thứ gì. Và chính bởi thế, một số người khác thì cứ cho đi, cho đi mà chẳng nhận được sự đền đáp... Tôi cũng đã yêu một người như con tằm rút ruột chỉ để mong được đền đáp nhưng thứ tôi nhận lại chỉ là những lời nói ngọt ngào sáo rỗng đầu môi...

YÊU thật khó quá chăng?

21/10/08

Sau 20.10



Hôm nay đang học thì có điện thoại gọi ra cổng trường nhận điện hoa. Cũng đoán được người gửi nhưng hơi nghi ngờ... Xa xỉ thế nhỉ?! Gửi điện hoa nữa! Lần đầu tiên trong đời cho tới bây giờ mình mới nhận được thứ quà quý tộc vậy.
Đợi đúng 30 phút, họ hẹn cổng trước, mình dặn cổng sau nên cuối cùng chẳng biết ở đâu. Vậy là chạy 2 vòng cổng trước cổng sau mướt mồ hôi.Vậy quà mới càng ý nghĩa chứ nhỉ.
20.10.08 by you.
20.10.08 by you.
Híc, 20.10 nghĩ mãi không biết mua cho Mẹ quà gì, cũng đã nghĩ đến việc gửi điện hoa... Nhưng một đời Mẹ quá vất vả để kiếm được đồng tiền, giờ Mẹ mà nhận được bó hoa như thế này chắc ngồi... quy thành tiền rồi ngẩn ngơ vì tiếc!
Mình cũng tiếc, rất tiếc! Nhưng thật sự không thể phủ nhận được giá trị tinh thần mà bó hoa mang lại. Ít nhất, cũng một lần biết được cảm giác nhà giàu, cảm giác của giới thượng lưu chứ nhỉ!
Vui quá!

2/1/08

Những ngày cuối năm



(Sưu tầm được lúc buồn)
Giờ đây hoa hoang dại
Bên sông rụng tơi bời
Đã qua rồi cơn mộng
Đừng vỗ nữa tình ơi...
Chia tay chỉ là bắt đầu cho một sự bắt đầu mới...
Có người bảo chia tay là khoảnh khắc nặng nề nhất của cuộc đời, nhất là chia tay người mình yêu thương. Nhưng nếu chia tay là sự giải thoát cho cả hai thì tại sao không chia tay, để bắt đầu cuộc sống mới. Chia tay không phải là ngừng yêu thương. Cũng như thất bại chỉ là sự trì hoãn thành công, là thành công đến muộn mà thôi. Có hai người rất yêu thương nhau, nhưng rồi cuộc sống chẳng trọn vẹn như người ta vẫn muốn, mối bất hòa vì cuộc sống kéo họ ra xa nhau, và họ chia tay. Nhưng họ vẫn là những người yêu nhau nhất trên cuộc đời này. Chỉ cần biết còn yêu nhau là đủ.
Có thể không còn đi chung một con đường...
Có thể không còn bên nhau sẻ chia bất cứ lúc nào...
Có thể không còn tựa vai nhau khi buồn...
Có thể không còn siết chặt tay nhau trên đường đời...
Có thể không còn chung một tương lai, mơ về một mái ấm...
Nhưng điều ấy không có nghĩa là, Không:
Lo lắng cho nhau
Quan tâm nhau
Giúp đỡ nhau
Và yêu nhau
Đừng nghĩ sự chia tay là điều gì buồn bã, chỉ là chút hương vị của cuộc đời, là một chút sắc màu cho cuộc sống này...
Thà chia tay mà trong tim có nhau
Còn hơn ở bên nhau mà lạc lõng, xa lạ
Thà chia tay mà vui vẻ cùng nhau
Còn hơn ở bên nhau mà dằn vặt lẫn nhau
Thà chia tay mà gặp nhau bình thản
Còn hơn ở bên nhau mà cứ tránh mặt nhau
Thà chia tay mà cố gắng sống tốt vì nhau
Còn hơn ở bên nhau mà ngày càng tệ đi
Chia tay không phải là bi quan
Nhưng không khuyến khích ai đang hạnh phúc mà chia tay....
Vì chia tay ắt sẽ phải đau đớn...

19/11/07

Smile!



Chào một tuần mới! Chuẩn bị cho chiến dịch tháng hành động vệ sinh an toàn thực phẩm thuỷ sản...

Cả tuần trước bận quá nên suốt ngày chỉ biết nhăn nhó. Có hôm em Lan còn bị nạt oan nữa, nhưng vì nó nhỏ tuổi hơn và cũng hiền nên không nạt lại. Tự nhiên nhớ nụ cười của chính mình !

"Anh rất yêu mỗi nụ cười của em, những khoảng khắc sao băng cảm nhận được hạnh phúc toàn diện bao trùm lên tất cả".

Hehe, người nói ra câu đó chắc cũng không còn nhớ, mà có nhớ cũng không dám nhắc lại vì... sến quá!

Uh, thì cứ cười nhiều vào! Biết đâu đó là sự thật! Biết đâu có ngày nụ cười của mình sẽ mang đến hạnh phúc cho một ai đó! (hehe, cười kiểu này thì chắc họ co giò bỏ chạy hết!)

21/9/07

Để có một nụ cười



Đôi khi người ta cần mình giúp đỡ mà không giúp được cũng thấy thật là buồn. Buồn hơn nữa là vì việc đó đối với mình rất nhỏ nhặt nhưng với người ta là cả một vấn đề lớn trong cuộc sống.

Hôm qua người ta còn rất vui vì được mình đồng ý giúp, hôm nay thì hết rồi, mình buồn thật là buồn khi thấy vẻ mặt mệt mỏi của họ. Tất nhiên lỗi không tại mình nhưng... cứ cảm thấy không yên lòng chút nào...

Để nhận được một nụ cười trọn vẹn, để mình có ý nghĩa cho một ai đó, để có được chút niềm vui trong cuộc sống quả rất khó khăn...

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Chọn những bông hoa và những nụ cười
Tôi nhặt gió trời mời em giữ lấy
Để mắt em cười tựa lá bay

Và như thế tôi sống vui từng ngày
Và như thế tôi đến trong cuộc đời
Đã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi

Mỗi ngày tôi chọc đường mình đi
Đường đến anh em đường đến bạn bè
Tôi đợi em về bàn chân quen quá
Thảm lá me vàng lại bước qua

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Cùng với anh em tìm đến mọi người
Tôi chọn nơi này cùng nhau ca hát
Để thấy tiếng cười rộn rã bay

Mỗi ngày tôi chọn một lần thôi
Chọn tiếng ru con nhẹ bước vào đời
Tôi chọn nắng đây, chọn cơn mưa tới
Để lúa reo mừng tựa vẫy tay

Mỗi ngày tôi chọn ngồi thật yên
Nhìn rõ quê hương, ngồi nghĩ lại mình
Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống
Vì đất nước cần một trái tim.....

26/7/07

Người yêu tôi khóc (st)



Tin nhắn buổi sáng

"Em thật không ngờ anh ngày càng đối xử tệ với em. Anh có thể thản nhiên bỏ đi mặc em ngồi khóc".

Em có biết là anh sợ nước mắt lắm rồi không? Mấy ngày vừa qua, anh thậm chí không dám nghe điện thoại vì sợ nghe tiếng thút thít của em trong máy. Anh biết là em buồn, em giận, nhưng...

"Ngày xưa, chỉ cần em hơi rướm nước mắt là anh đã vội vàng dỗ dành em".

Sao em lại luôn so sánh với ngày xưa nhỉ? Ngày xưa khác, bây giờ khác! Thôi anh vào họp đã nhé!

Chat Yahoo Messenger buổi trưa

"Buzz"

Anh đây!

"Sáng đến giờ em không làm việc được vì cái tin của anh. Ngày xưa khác, bây giờ khác là thế nào? Khác ở chỗ, anh không còn yêu em nhiều như xưa phải không?".

Không phải. Khác ở chỗ em bây giờ khóc nhiều hơn ngày xưa, trong khi anh không còn nhiều kiên nhẫn như ngày xưa.

"Ngày xưa, anh nói là mỗi khi em khóc, rồi anh làm cho em hết giận, nhìn em vừa cười vừa khóc rất đáng yêu".

Uhm...

"Hay là anh chỉ nói thế khi đang tán tỉnh?".

Anh thấy đúng như vậy thật mà.

"Vậy tại sao bây giờ anh không còn kiên nhẫn hỏi xem em buồn chuyện gì, khóc vì chuyện gì, không còn kiên nhẫn ngồi an ủi em nữa? Em đã hết đáng yêu rồi chứ gì?".

Khổ quá, anh có nói thế đâu.

"Vậy thì tại sao?".

Em không biết thật sao?

"Không, em chỉ biết gần đây anh chỉ luôn đến với em mỗi khi em vui vẻ. Những lúc em buồn, em giận thì anh biến mất. Mà người ta cần có nhau lúc nào anh biết không? Lúc buồn bã chứ không phải lúc vui vẻ đâu! Em nói thật, anh càng ngày càng tệ. Em không còn thấy anh giống chút gì với anh - dịu dàng, tinh tế, lãng mạn mà em đã yêu 3 năm trước!".

Em lại thế nữa rồi. Sao em cứ tự làm khổ mình thế?

"Ừ, tính em vậy đấy. Vậy mà ngày xưa có người bảo sẽ suốt đời ở cạnh Cô Bé Đa Cảm để làm cho cô ấy vui".

Ặc, hồi đó mình sến dữ vậy sao ta...

"Em không thể nói chuyện với anh nếu anh cứ tiếp tục nói chuyện kiểu này" (out).

Cuộc điện thoại buổi tối

"Alo, anh hả"

Ừ, anhđây.

"Anh đang làm gì vậy?".

Chuẩn bị đi nhậu với mấy thằng bạn.

"..." (Im lặng)

Sao vậy em?

"Không có gì, thôi anh đi đi" (cúp máy)

Điện thoại lúc nửa đêm

"Alo"

Em ngủ chưa?

"Anh vẫn còn quan tâm đến tôi à?".

Hic, em đang khóc à?

"Phải, và sẽ là lần cuối cùng khóc vì anh".

Em nói thì phải giữ lời đấy nhé!

"Đúng, em đã quyết định thế rồi. Ở bên anh em sẽ chỉ tươi cười".

Anh cũng mong như vậy. Anh muốn được vui vẻ khi ở cạnh em.

"Nhưng khi buồn em sẽ tìm đến một bờ vai khác để dựa vào mà khóc".

Trời!

E-Mail chàng gửi cho nàng

Anh biết rằng viết mail này cho em cũng là đánh dấu chấm hết cho cuộc khởi nghĩa kéo dài một tuần của anh. Khởi nghĩa đã bị dìm trong biển nước mắt!

Em có một thứ vũ khí thật lợi hại. Anh tiếc rằng ngày xưa đã nhân nhượng trước thứ vũ khí đó, để giờ đây em dùng nó đàn áp anh trong mọi trường hợp. Khi em khóc, ý chí chiến đấu của anh tiêu tan, anh chiều theo mọi mong muốn, đòi hỏi, thậm chí yêu sách của em. Nắm được điểm yếu của anh, em đã sử dụng nước mắt với mật độ ngày càng dày đặc. Sự kiên trì của anh trở thành bằng chứng để em tin rằng anh có yêu em hay không.

Anh đã ấm ức, đã bực bội, đã cáu kỉnh vì bị đàn áp như thế. Nhiều lần, anh phản kháng. Nhiều lần, anh muốn bỏ trốn. Nhưng cũng chính nước mắt của em đã khiến anh chịu thua. Nhưng mỗi lần quy hàng, sự bực bội với em, với chính mình lại thêm tích tụ trong anh...

Một lần nữa, anh xin đầu hàng trước sự mạnh mẽ đòi quyền được khóc của em. Anh sẽ tiếp tục làm kẻ kiên trì, an ủi, lau nước mắt, dỗ dành mỗi khi em khóc. Anh không muốn cái đặc quyền ấy rơi vào tay một thằng cha nào khác! Nhưng anh không dám chắc rằng, cứ với đà này, khởi nghĩa lại không được bí mật nhen nhóm...

Người yêu tôi khóc (st)



Tin nhắn buổi sáng

"Em thật không ngờ anh ngày càng đối xử tệ với em. Anh có thể thản nhiên bỏ đi mặc em ngồi khóc".

Em có biết là anh sợ nước mắt lắm rồi không? Mấy ngày vừa qua, anh thậm chí không dám nghe điện thoại vì sợ nghe tiếng thút thít của em trong máy. Anh biết là em buồn, em giận, nhưng...

"Ngày xưa, chỉ cần em hơi rướm nước mắt là anh đã vội vàng dỗ dành em".

Sao em lại luôn so sánh với ngày xưa nhỉ? Ngày xưa khác, bây giờ khác! Thôi anh vào họp đã nhé!

Chat Yahoo Messenger buổi trưa

"Buzz"

Anh đây!

"Sáng đến giờ em không làm việc được vì cái tin của anh. Ngày xưa khác, bây giờ khác là thế nào? Khác ở chỗ, anh không còn yêu em nhiều như xưa phải không?".

Không phải. Khác ở chỗ em bây giờ khóc nhiều hơn ngày xưa, trong khi anh không còn nhiều kiên nhẫn như ngày xưa.

"Ngày xưa, anh nói là mỗi khi em khóc, rồi anh làm cho em hết giận, nhìn em vừa cười vừa khóc rất đáng yêu".

Uhm...

"Hay là anh chỉ nói thế khi đang tán tỉnh?".

Anh thấy đúng như vậy thật mà.

"Vậy tại sao bây giờ anh không còn kiên nhẫn hỏi xem em buồn chuyện gì, khóc vì chuyện gì, không còn kiên nhẫn ngồi an ủi em nữa? Em đã hết đáng yêu rồi chứ gì?".

Khổ quá, anh có nói thế đâu.

"Vậy thì tại sao?".

Em không biết thật sao?

"Không, em chỉ biết gần đây anh chỉ luôn đến với em mỗi khi em vui vẻ. Những lúc em buồn, em giận thì anh biến mất. Mà người ta cần có nhau lúc nào anh biết không? Lúc buồn bã chứ không phải lúc vui vẻ đâu! Em nói thật, anh càng ngày càng tệ. Em không còn thấy anh giống chút gì với anh - dịu dàng, tinh tế, lãng mạn mà em đã yêu 3 năm trước!".

Em lại thế nữa rồi. Sao em cứ tự làm khổ mình thế?

"Ừ, tính em vậy đấy. Vậy mà ngày xưa có người bảo sẽ suốt đời ở cạnh Cô Bé Đa Cảm để làm cho cô ấy vui".

Ặc, hồi đó mình sến dữ vậy sao ta...

"Em không thể nói chuyện với anh nếu anh cứ tiếp tục nói chuyện kiểu này" (out).

Cuộc điện thoại buổi tối

"Alo, anh hả"

Ừ, anhđây.

"Anh đang làm gì vậy?".

Chuẩn bị đi nhậu với mấy thằng bạn.

"..." (Im lặng)

Sao vậy em?

"Không có gì, thôi anh đi đi" (cúp máy)

Điện thoại lúc nửa đêm

"Alo"

Em ngủ chưa?

"Anh vẫn còn quan tâm đến tôi à?".

Hic, em đang khóc à?

"Phải, và sẽ là lần cuối cùng khóc vì anh".

Em nói thì phải giữ lời đấy nhé!

"Đúng, em đã quyết định thế rồi. Ở bên anh em sẽ chỉ tươi cười".

Anh cũng mong như vậy. Anh muốn được vui vẻ khi ở cạnh em.

"Nhưng khi buồn em sẽ tìm đến một bờ vai khác để dựa vào mà khóc".

Trời!

E-Mail chàng gửi cho nàng

Anh biết rằng viết mail này cho em cũng là đánh dấu chấm hết cho cuộc khởi nghĩa kéo dài một tuần của anh. Khởi nghĩa đã bị dìm trong biển nước mắt!

Em có một thứ vũ khí thật lợi hại. Anh tiếc rằng ngày xưa đã nhân nhượng trước thứ vũ khí đó, để giờ đây em dùng nó đàn áp anh trong mọi trường hợp. Khi em khóc, ý chí chiến đấu của anh tiêu tan, anh chiều theo mọi mong muốn, đòi hỏi, thậm chí yêu sách của em. Nắm được điểm yếu của anh, em đã sử dụng nước mắt với mật độ ngày càng dày đặc. Sự kiên trì của anh trở thành bằng chứng để em tin rằng anh có yêu em hay không.

Anh đã ấm ức, đã bực bội, đã cáu kỉnh vì bị đàn áp như thế. Nhiều lần, anh phản kháng. Nhiều lần, anh muốn bỏ trốn. Nhưng cũng chính nước mắt của em đã khiến anh chịu thua. Nhưng mỗi lần quy hàng, sự bực bội với em, với chính mình lại thêm tích tụ trong anh...

Một lần nữa, anh xin đầu hàng trước sự mạnh mẽ đòi quyền được khóc của em. Anh sẽ tiếp tục làm kẻ kiên trì, an ủi, lau nước mắt, dỗ dành mỗi khi em khóc. Anh không muốn cái đặc quyền ấy rơi vào tay một thằng cha nào khác! Nhưng anh không dám chắc rằng, cứ với đà này, khởi nghĩa lại không được bí mật nhen nhóm...

11/4/07

Gửi một người (st)

Có đôi khi em chẳng hiểu nổi trái tim mình, nhưng em biết đó là khi em cần có ai đó để ở bên, để yêu thương và để cảm thấy được yêu thương

Có đôi khi trái tim nhỏ bé ngân lên những điệu ca tình yêu rộn ràng, em thấy cuộc sống tràn ngập niềm vui và tiếng hát, đó là lúc em sẵn sàng giang rộng vòng tay để đón nhận một trái tim yêu chân thành từ phía anh!

Có đôi khi em muốn một tình yêu không ngại ngùng, không e sợ, không lo toan và tính toán. Liệu anh có thể mang lại cho em? Và em sẽ hàm ơn anh nhiều lắm, bởi thực sự em chỉ là con bé nhút nhát, đứng trước một tình yêu chân thành em luôn luôn chỉ biết tự giấu chính mình đi.

Có đôi khi những gì em cần ở anh thật đơn giản, nếu anh hiểu rằng em chỉ cần ở bên cạnh anh, không cần một lời nói nào cả, hãy đừng ngại ngùng mà nhẹ nhàng và kín đáo nắm lấy bàn tay em. Cho em thấy anh sẽ dìu dắt em trên con đường mà chúng ta đang bước, cho em thấy em nhỏ bé nhưng em đã có anh che chở, và chỉ cần có thế... Tất cả tình yêu chân thành anh dành cho em sẽ được cảm nhận thật nhẹ nhàng và sâu sắc bằng những yêu thương giản đơn... Bởi em không cần gì cao xa, em chẳng muốn gì to tát, em không thích những ngôn từ hoa mỹ để lấy lòng... Chỉ cần anh lặng lẽ thôi, cho em thấy em không phải một mình...

Sẽ có đôi khi anh tự hỏi sao em thờ ơ, vì sao em chẳng chịu nhìn vào mắt anh, em chẳng chú ý đến anh? Nhưng tất cả những hành động, cử chỉ, lời anh nói, ánh mắt anh nhìn, em đều ôm trọn bằng cả trái tim, và bằng cách ấy, em sẽ tự cảm nhận được em yêu anh đến nhường nào?... Rồi chỉ cần nhìn vào những gì em làm cho anh, em hành động vì anh, anh sẽ có thể biết được anh quan trọng với em ra sao, tình yêu em dành cho anh nó sâu đậm đến thế nào?

Cũng sẽ có đôi khi anh khó chịu khi em nói chuyện, tiếp xúc với anh lạnh lùng như với bao người khác, anh không thấy em thể hiện yêu thương cho anh trước mọi người... Đó là vì tình cảm này không ai có thể cảm nhận, không ai khác có thể chen vào giữa, ngoài hai chúng ta thôi. Bởi yêu thương kia em đang chỉ dành cho anh, và chỉ mình anh được biết, được cảm nhận điều đó.

Và chỉ cần một lần, một lần thôi, em cảm nhận được tình yêu của anh là chân thành, em thấy được anh sẵn sàng làm tất cả chỉ để có em, đó là khi em sẽ mãi mãi thuộc về anh, không gì thay đổi được điều đó cả, anh có hiểu không?

Vậy nếu thật sự yêu em, hãy bắt đầu từ điều đơn giản nhất: cho em thấy bàn tay anh ấm áp đến thế nào!