Translate
27/8/13
Phố thơm tháng Chín tìm duyên dậy mùa
Đừng chạm vào heo may ngày tháng Chín
Để vẹn nguyên ký ức thức đợi mùa
Nỗi buồn cũ thanh thanh màu bịn rịn
Thành phố hiền xô nắng vỡ loang trưa
Bầy chim sẻ hờn dỗi với mùa thu
Trong vòm lá êm mơ vờ lơ đễnh
Mùa về không tiếng hót
Bờ môi khô khát một giọt chim chiều
Anh tìm mình trên phố vắng mưa xiêu
Bài ca cũ thu giấu nhàu giai điệu
Café không em như thừa, như thiếu
Hương một thời mây trắng đắm trong nhau
Lời yêu về đâu?
Qua cầu mắc cạn
Chiêm bao mắt ướt
Tình trượt qua tay
Em gầy heo may
Ta đầy sương gió
Nụ tình chưa nở
Bỏ ngày chông chênh
Tháng Chín thương mình
Mùa hoen tóc rối
Thèm chạy xuyên đêm tối, băng ngang bình minh, vượt những chiều tàn...
thắp lên hy vọng phía cuối con đường xa vẫn có một người đứng đợi
Một lần được cháy đến kiệt cùng của yêu thương không mang hình hài của tính toan vụ lợi
Không ủ dột, chông chênh, hờn dỗi
Dịu dàng ngậm tháng Chín...Và tan...
Hát rằng:
Thu ru rũ lá ưu phiền
Phố thơm tháng Chín tìm duyên dậy mùa
(Lương Đình Khoa)
20/5/11
Hạnh phúc
Hãy yêu một người bằng trọn vẹn trái tim mình mà không cần đáp lại. Đừng vội trông mong tình yêu đến mau chóng mà hãy kiên trì chờ cho đến khi tình yêu hiện hữu trong trái tim họ; nếu không thì bạn hãy an lòng vì trong tim bạn đã có nó rồi.
Có thể bạn chỉ mất một phút để say mê một người, một giờ để thích một người, và một ngày để yêu một người, nhưng phải mất cả một đời mới có thể quên được một người.
Đừng vì dáng vẻ bên ngoài, vì đó là lừa dối. Đừng vì của cải vật chất, vì có thể mất đi. Hãy tìm người nào có thể làm bạn mỉm cười, bởi vì chỉ có nụ cười mới có thể làm một ngày âm u trở nên tươi sáng.
Có những giây phút trong đời khi bạn nhớ thương một người nào đó tha thiết đến nỗi bạn muốn mang người đó ra khỏi giấc mơ để ôm họ trong vòng tay thực tại. Hãy mơ những gì bạn ước mơ; đi nơi nào bạn muốn đi; làm những gì bạn khát khao; trở thành những ai mà bạn mong muốn, bởi vì bạn chỉ có một cuộc đời và một cơ hội để làm tất cả những gì bạn mơ ước.
Hãy tự đặt mình trong vị trí của người khác. Nếu trong hoàn cảnh ấy bạn cảm thấy bị tổn thương, thì người khác cũng sẽ cảm nhận như vậy.
Một người hạnh phúc nhất không nhất thiết phải là người có mọi thứ tốt nhất; mà là người biết tận hưởng và chuyển biến những gì xảy đến với mình trong cuộc sống một cách tốt nhất.
Hạnh phúc chỉ đến với những ai biết rơi lệ khi tổn thương, biết đau đớn khi mất mát, biết khát khao và nuôi dưỡng những giấc mơ, biết cố gắng làm lại khi thất bại, bởi vì chỉ có như vậy, mọi người mới biết trân trọng tình cảm những người và những gì đã và đang đến trong cuộc đời mình.
Tình yêu bắt đầu bằng một nụ cười, đơm hoa kết trái bằng một nụ hôn và kết thúc bằng những giọt nước mắt... dù đó là giọt lệ buồn hay vui, thì tình yêu ấy đã đem đến cho bạn những kỷ niệm thật ấn tượng và sâu sắc, là dấu ấn của tâm hồn và cho từng bước trưởng thành của bạn.
Bạn không thể nào thẳng tiến bước trên đường đời cho đến khi bạn biết cho qua đi và học hỏi những thất bại và những sai lầm, đau buồn trong quá khứ.
1/2/08
Ngủ ngoan nhé, mèo cưng!
Ngủ ngoan nhé, con mèo cưng hay tủi
Mộng xuân về đáp lại giữa đêm khuya
Ở bên tôi, buổi sáng đã thay mùa
Sương lạnh lắm, hồn thu chen khe cửaNỗi buồn em, tôi sẽ mang một nửa
Mưa có sang, xin nhẹ vướng vai người
Gió rung cành hoa khế có rụng rơi
Đừng vang tiếng kẻo lá sầu trở giấcNgủ ngoan nhé, con mèo cưng hay khóc
Chớ mơ màng ngắm bóng dưới trăng soi
Bởi mây đen đôi lúc rất hẹp hòi
Sẽ đưa lạnh bên tôi về qua đấyNếu giữa đêm, nghe tim mình trống trải
Hãy gom vầng nguyệt quế bỏ trong chăn
Tình tôi hong ấm áp chỗ em nằm
Ngủ ngoan nhé, con mèo cưng hay dỗi...
23/4/07
Ừ thôi
Ừ thôi tôi gác bút
Không bao giờ làm thơ
Không bao giờ đăng báo
Người đã vừa lòng chưa?
Kỷ niệm xưa còn đấy
Nỗi đau xưa đủ đầy
Người hãy dạy cho tôi
Làm sao tôi quên chúng...?
Ừ thôi, không viết nữa...
17/4/07
Ru nắng chiều đi qua
Hãy khóc đi em, đừng dối trái tim mình
Đau đớn lắm phải không? Chiều vừa đi qua ngõ...
Nắng cuối cùng tìm điều gì trong cỏ
Hay cũng buồn giấu nuối tiếc xa xôi?Hãy khóc đi em, để còn tìm được chút bình yên - dẫu nhỏ thôi
Là tất cả, anh và yêu thương ấy!
Giếng có sâu, đợi nước trong sẽ nhìn thấy đáy
Thành kỷ niệm rồi, cách xa nhiều vẫn có một niềm tinHãy khóc đi em, làm sao được lãng quên?
Biết chẳng thể nên dối lòng đành vậy
Cơn bão đi qua cứ dày vò nhau mãi
Nước mắt rơi thành bài hát cho anh...Hãy khóc đi em đừng ném mình cho bóng đêm
Trốn trong đó và thấy mình bé nhỏ
Em đã dám yêu bằng từng hơi thở
Hơi thở cho anh và hơi thở cho emHãy khóc đi em, nỗi nhớ có thành tên?
Buồn không đủ bởi yêu thương nhiều quá!
Phố vẫn thế. Ngác ngơ và xa lạ
Dẫu thêm một người cũng chống chếnh một bênHãy khóc đi em, không vì tiếc những gì đã trao anh
Chỉ đơn giản bởi vì em muốn khóc
Anh đi qua em lặng im và chân thật
Chiều cũng buồn khi nắng dần xa...!
23/3/07
Tháng năm dòng sông hát
Xin cảm ơn anh...
Dẫu thế nào em cũng cám ơn anh - Người cho em biết nỗi cô đơn - Người cho em biết niềm đau khổ. Cám ơn một buổi chiều đi lang thang một mình trên phố. Tìm đôi chút thân quen giữa muôn vạn con người. Cám ơn anh - Người cho em hiểu tận cùng của niềm vui không phải là nụ cười và tận cùng của nỗi buồn không phải là nước mắt. Xin cảm ơn những nụ hôn ngọt ngào như trái cấm. Ôi những trái cấm thơm tho mang hơi thở địa đàng. Dẫu Chúa nhân từ có vì thế mà đày ải ta phải chịu bao cay đắng khổ cực chốn dương gian... Thì em cũng xin ngàn lần đánh đổi. Cám ơn anh thật nhiều anh hỡi! Chàng Ađam làm người - chối bỏ thần linh. Chàng Ađam mạnh mẽ - Người giúp em hiểu hơn về chính bản thân mình. Người gieo tia nắng mặt trời xuống mảnh đất hoang sơ của linh hồn này tự buổi bình minh. Dẫu thế nào... em cũng cám ơn anh - Dù anh là người mang lại cho em nhiều cay đắng nhất. Có sao đâu, bởi được cay đắng trong tình yêu cũng là một niềm hạnh phúc. Tình yêu của anh như cuộc đời có thật. Như hoa hồng và những chiếc gai, như thời gian và những phôi phai, như bàn tay với hai màu đen trắng. Dẫu thế nào... thì em cũng yêu anh. Dù anh là người mang lại cho em nhiều cay đắng nhất!
Để tạo một con đường
Để xác định một đường thẳng, chúng ta cần 2 điểm. Để xác định một mặt phẳng, chúng ta cần 3 điểm. Để tạo nên vẻ bề ngoài của một nhân vật hoạt hình, người ta cần hàng ngàn điểm chuẩn và đủ loại giải thuật nội suy phức tạp khác. Làm thế nào để hiểu một con người?
Có những khuôn mặt luôn vui cười và rạng rỡ. Có những người bạn, em đã tin rằng, luôn hồn nhiên và hạnh phúc. Để rồi đột nhiên nhận ra đằng sau những vô tư và đùa vui thường trực đó là những nỗi đau không hề nhẹ nhàng, dù nguyên mới hay vẫn luôn hiện diện. Để tự nhủ rằng đừng bao giờ phán xét khi còn chưa hiểu rõ, đừng bao giờ kết luận khi chưa biết mọi điều. Thế nào là đủ, em không hề biết, nhưng chắc rằng không thể và không chỉ qua lời nói hay hành động.
Em có (nhiều) những người bạn hay xung đột. Thực ra là ghét nhau, dù không ai lắng nghe và hiểu người mình ghét. Ai cũng biết con người vốn bất toàn. Nhưng đôi khi thật buồn (cười) khi chỉ một vài nhược điểm cũng làm ta quên đi hàng ngàn điều tốt đẹp nơi người khác. Phải chăng chúng ta vẫn luôn đòi hỏi quá nhiều?
............................
Is this the real life ?
Is this just fantasy ?
Caught in a landslide
No escape from reality
Open your eyes
Look up to the skies and see
Cuộc sống vốn rộng lớn và thời gian, kiến thức thì hữu hạn. Những so sánh hơn thua được mất, trong một nghĩa nào đó, có lẽ đều ngớ ngẩn. Hạnh phúc, vốn tuỳ thuộc vào cảm nhận của mỗi cá nhân, không giống như những mảnh ruộng được chia cắt mà bạn nhiều tôi ít, bạn có tôi không. Chỉ tiếc rằng những suy nghĩ thửa ruộng đó vẫn khiến chúng ta làm khổ nhau (và tự làm khổ chính mình). Để tạo một con đường từ tim tôi sang tim bạn, chúng ta cần những gì?
Luôn chờ em cúp máy trước...
Hôm nay đọc được truyện hay, post lên cho mọi người cùng đọc.
Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt . Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.
Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.
Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.
Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt"
Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm".
"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.
Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.
-----------------
Tìm anh nơi đâu?
Một chiều chủ nhật cho một cuộc tình buồn như mưa khuya. Sao không có anh trong cơn mưa chiều nhẹ buồn hơn nước mắt. Phải chăng anh như ảo ảnh xa, như giọt mưa tan rồi vụn vỡ. Phố chiều nay nặng như một cõi lòng đau. Trong miền côi cút. Vắng xa anh lòng em tan thành lệ. Hoà vào mưa cho phố chiều nay đỡ nặng hơn.
Biết là chẳng xa anh. Sao chủ nhật chiều nay buồn tê tái. Sao anh bỏ mặc em trong biển đời đầy giông tố. Chới với trong bể sâu. Tìm anh đâu đây. Thèm đến khóc cho một vòng tay nâng đỡ.
Đêm chủ nhật trong tiếng nhạc ru. Em lang thang tìm nhặt những ngày qua kết thành nước mắt. Kỷ niệm như vụn vỡ. Tình đời bạc lắm. Bạc đến chát một đáy lòng. Trong nỗi cô đơn một mình em bước. Chút tình xưa nào anh có giữa chốn cỏ cây.
Tìm anh đâu đây khi quanh em là giông tố. Có phải không anh thời xa xưa đó, tuổi thơ em đã gọi tên buồn.
Có phải anh không bao giờ trở lại. Có phải em mãi là kẻ kiếm tìm. Mẹ ngày xưa sinh con có cầu chúc cho con hạnh phúc. Hãy đến với con trong bão giông này. Một chút hạnh phúc nào mẹ ban cho con. Cho trái tim đau không bao giờ bớt. Cho chiều mưa nay bớt một chút buồn hơn./.
Lời chúc
Ba chúc con đủ ánh mặt trời để giữ cho tâm hồn con trong sáng Ba chúc con đủ những cơn mưa để biết yêu quý ánh mặt trời Ba chúc con đủ hạnh phúc để giữ cho tinh thần con luôn sống Ba chúc con đủ những nỗi đau để biết yêu quý những niềm vui nhỏ nhất. Ba chúc con đủ những gì con muốn để con có thể hài lòng. Ba chúc con đủ mất mát để biết yêu quý những gì con có. Và, Ba chúc con đủ lời chào để có thể vượt qua được lời tạm biệt cuối cùng...
2h sáng 17.1.2007
Em tự đốt cháy mình và thanh thản ra đi
Để lại sau lưng ánh mắt anh ảm đạm
Cả hàng cây trong mùa đông ướt át
Thương lá đi hoang theo cơn gió phong tình
Em đã cười với anh, em đã khóc với mình
Yêu thương quá giờ trở thành nghiệt ngã
Khi tim anh lột xác thành sỏi đá
Em biết mình đến lúc phải ra điRao bán một đời trong trắng đam mê
Ru lòng mình xanh màu xanh lặng lẽ
Tình yêu đàn ông muôn đời vẫn thế
Dẫu trăm sông nghìn núi có thay màu...-------------------------
3 năm ngày cưới!