Vì có niềm vui. Vì có nỗi buồn. Vì đôi lúc muốn được trải lòng cùng ai đó... Viết, chỉ đơn giản bởi đó là khoảnh khắc mình đang sống!

Translate

Hiển thị các bài đăng có nhãn bàithơyêuthích. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bàithơyêuthích. Hiển thị tất cả bài đăng

2/1/11

Sổ thơ của anh trai

Hôm nay dọn lại đống sách vở cũ tình cờ thấy quyển sổ thơ của anh trai, không hiểu sao lại có ở chỗ mình nhỉ?! Nghĩ buồn và thấy thương anh, 20 năm trước anh cũng là chàng trai lãng mạn và đầy mơ mộng... Vậy mà, 20 năm sau lại suốt ngày hì hụi chở hàng cho các quán ăn. Có lẽ ngay cả bản thân anh cũng không còn nhớ mình đã có một thời thanh xuân như thế...



Đây là một trong những bài thơ anh thích thời đó:
Tình yêu cho em ngày đi học
(Có lẽ anh chép cho Mối tình đầu - mối tình đơn phương của anh)

Nếu em biết tôi ngồi đây thương nhớ
Xin em đừng bước vội lúc qua hiên
Mỗi bước chân em mang nặng buồn phiền
Dẫm lên đó tình yêu tôi mê dại

Chân em bước vẫn nguyên hồn con gái
Tuổi trăng tròn vẫn ngự trị trong em
Vì đã yêu như thư viết hằng đêm
Nhưng đã giấu chẳng bao giờ dám gửi

Em có biết những lần tôi đứng đợi
Cổng sân trường mới mở đón đưa em
Nhưng mỗi lần em đến lại lo thêm
Tôi ngại quá tránh đường cho em bước

Dù vẫn biết tình yêu không hẹn trước
Đến bất ngờ - Đi cũng rất êm
Để thời gian là viên kẹo tôi thèm
Yêu chẳng nói, ngậm thời gian chạy trốn

Em đứng đó tôi mượn làm số vốn
Vượt cuộc đời gian giối với điêu ngoa
Nhưng cuối đường đành bỏ vốn chia toa
Em cũng bỏ tôi mỏi mòn thân thể

Giờ đã vậy còn gì đâu kể lễ
Tôi đi, về - cúi mặt giấu buồn đau
Phấn thời gian là lớp vải nhuộm màu
"Quên em nhé - Chuyện ngày xưa vứt bỏ"

Ngày em đến cửa hồn tôi bỏ ngõ
Cổng không gài nên vội bỏ đi qua
Đến bây giờ em đã bước đi xa
Hồn tôi đó - cửa vẫn còn bỏ trống

Khi em đến hồn tôi đang sống động
Gió núi về thương nhớ mọi hoang vu
Để mùa thu tôi làm kẻ trong tù
Trong đẹp lắm, mùa xuân về trong mắt

Nhưng xuân đến tôi vẫn chờ vắng ngắt
Em không về hai ta vẫn thôi tươi
Màu thời gian giờ chạy khắp môi cười
Tôi cúi mặt nghe hồn lên tiếng khóc.

Ngày em đến hồn tôi lên gai góc
Khi em về gai góc hóa rong rêu
Ngoảnh mặt đi dù tôi có gào kêu
Em vẫn bước cho hồn tôi si dại

Yêu nhiều lắm nên viết thành giai thoại
Chẳng ra hồn nên không dám gởi cho ai
Cúi mặt về ôm thương nhớ lên vai
Hành trang đó - Mối tình giờ đã gãy

Em hãy cất làm món quà thứ Bảy
Thay cho tôi đến đón cổng sân trường
Nhưng thời gian chưa xóa bỏ yêu thương
Em đi đó tôi đứng nhìn thương nhớ

Khi tình ái mình thua không lối gỡ
Đành quay về hoang phí mọc hai vai
Viết tình ca này biết gởi cho ai?
Cho em nhé? - Xin nhận làm kỷ niệm...

Một bài thơ hay nhưng không biết tác giả. Có thể là của một sinh viên trường Đại học Y Huế những năm 90 hoặc trước nữa (bài thơ chuyền tay được chị gái tôi - sinh viên trường Y Huế mang về, sau đó anh thích nên chép lại)

23/7/10

Bài thơ Đôi dép

Bài thơ hay của Nguyễn Trung Kiên.

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ

Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu


Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.

6/12/09

Khô cá nục

Khi đi tìm tài liệu cá nục cho đề tài, tớ đọc được bài thơ này ở trên trang Hình động Phật giáo, thấy hay nên post lên đây...
Khô cá nục (Băng Tâm)

Con cá nhỏ nằm phơi mình trên cát
Sóng hững hờ rút tận xuống bờ xa
Tiếng oan hồn từ vỏ ốc kêu ca
Sợ nắng gắt đốt hình hài bỏng cháy.


Ôi! chiếc bóng bé con sao khờ dại
Cứ cong mình cho thịt nát, tan da
Kìa! nắng trên cao quyền hạn bao la
Cười chế nhiễu tự hào buông điệu hát.


Cá không khóc, nhìn biển trời bát ngát
Cá không hờn - bởi ai hiểu lòng ta
Cá không than - khi những lúc mây qua
Cá không đợi - dù giọt mưa bất giác.

Thủy triều ơi! cá quên rồi khao khát
Tâm không còn ghi lại dấu phong ba
Và nắng ơi! cá đã về nhà
Chào tạm biệt bãi cát màu hư ảnh...

14/10/08

"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ"



Ở một nơi nào đấy xa xôi
Có thành phố
như giấc mơ
im ắng.
Đầy bụi bám.
Một dòng sông phẳng lặng,
Một dòng sông
nước như gương
lờ trôi...

Ở một nơi nào đấy xa xôi
Có thành phố
ngày xưa
có thành phố
Nơi rất ấm, tuổi thơ ta ở đó
Từ rất lâu
đã từ lâu
trôi qua...

Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà
Đến ga,
xếp hàng mua vé:
"Lần đầu tiên trong nghìn năm,
Có lẽ,
Cho tôi xin một vé
đi Tuổi Thơ
Vé hạng trung -
Người bán vé hững hờ
Khe khẽ đáp
Hôm nay vé hết!-"

Biết làm sao!
Vé hết, biết làm sao!
Đường tới Tuổi Thơ
còn biết hỏi nơi nào?
Nếu không kể
đôi khi ta tới đó
Qua trí nhớ
Của chúng ta
Từ nhỏ...

Thành phố Tuổi Thơ -
thành phố chuyện thần kỳ
Cơn gió đùa,
tinh nghịch dẫn ta đi.
Ở đấy,
làm ta say, chóng mặt,
Là những cây thông vươn tới mây,
Là những ngôi nhà,
cao,
cao ngất.
Và mùa đông
rón rén
bước
trong đêm,
Qua những cánh đồng
phủ tuyết trắng và êm...
Oi thành phố Tuổi Thơ -
bài ca ngày nhỏ

Chúng tôi hát -
Xin cảm ơn điều đó!
Nhưng chúng tôi không trở lại,
Đừng chờ!
Trái đất nhiều đường.
Từ thành phố Tuổi Thơ
Chúng tôi lớn,
đi xa...

Hãy tin!
Và thứ lỗi!

Robert Rojdesvensky - Thái Bá Tân chuyển ngữ

Bạn là người - đã - từng - là - trẻ - thơ, nếu chưa đọc tác phẩm này, hãy dành chút thời gian đọc nó...

31/8/08

Biết đâu anh trở lại tìm



Mỗi lần đi qua mùa hạ
Em gom nhặt chút nắng vàng
Biết đâu anh... ngày trở lại
Thì cho mùa đông xênh xang

Mỗi lần về qua kỷ niệm
Em nâng niu những nghẹn ngào
Nhỡ sau này anh tìm lại
Vẫn còn nguyên vẹn xôn xao

Giữ trong tim lời ước hẹn
Biết đâu anh trở lại tìm
Thì trong thời gian rêu phủ
Vẫn còn như thuở đầu tiên!

-Phạm Thanh Thúy-

27/3/07

Em yêu anh

Không khi nào em quên được anh Dẫu trái tim em không còn lành lặn nữa Dẫu em phải dấu em, để sống ở nơi khác và chờ anh
đến khi mang hơi thở vào đất
Em đã thử quên anh Nhưng càng cố quên, càng nhớ dữ dội Chúng mình yêu nhau, mà mong muốn bên nhau
suốt đời là khát vọng!
Số phận càng nghiệt ngã với những ai không tin vào nó! Đừng khuyên em bắt đầu lại với người khác Khi em sống bằng ký ức ngày có anh, chờ đợi ngày có anh
và một mình muốn đập vỡ cả mặt trời trên giường quá rộng
Đừng bắt em thay đổi! Khi từng ngày vẫn nặng nề nơi trái tim không còn lành lặn của em Cứ giữ thật nguyên lành hạnh phúc một phần đời chúng mình có nhau Em mãi là em của riêng anh Với tất cả những chông chênh xô lệch Như tháp nghiêng Pisa Pisa cứ nghiêng về Pisa tồn tại Sẵn sàng chịu đựng tất cả Em tiếp tục yêu anh...

23/3/07

Dại khờ

Người ta khổ vì thương chưa phải cách
Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi Người ta khổ vì xin không phải chỗ.

Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương Vì thả lòng không kiềm chế dây cương Người ta khổ vì lui không được nữa
Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây Dấn thân mãi để tìm trời dưới đất.
Người ta khổ vì cố chen ngõ chật Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào Rồi bị thương người ta giữ gươm đao Không muốn chữa, không chịu lành thú độc


-Xuân Diệu-

Em vẫn đến

Em vẫn biết lòng người dông bão lắm Cái nghiêng tay cũng nặng nhọc ưu phiền Chẳng ai không dưng nói cười ngọt nhạt Khi lối mòn cỏ thế bởi gai chông.
Em vẫn biết lòng người chao chát lắm Lời nói bay ngang phụ lại lời Tin sao được khách qua đường qua chợ Chuyện vui nào cũng chỉ để nghe thôi.
Em vẫn biết lòng người ghê ghớm lắm Những mưu toan, lật lọng, gạt lừa Để sống được đôi khi thành tàn nhẫn Và lạnh lùng trong cả những hơn thua.
Biết thế rối em vẫn đến đây Lối hẹp quá đạp lên chông mà bước Có đau xót rồi sẽ lành lại được Dông bão rồi mưa lại đền cây.
Dẫu thế nào thì em cũng đến đây!
-Nguyễn Lam Điền-