Vì có niềm vui. Vì có nỗi buồn. Vì đôi lúc muốn được trải lòng cùng ai đó... Viết, chỉ đơn giản bởi đó là khoảnh khắc mình đang sống!

Translate

Hiển thị các bài đăng có nhãn đợingàyngượcgió. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đợingàyngượcgió. Hiển thị tất cả bài đăng

22/4/15

Nhạt!

Thỉnh thoảng khi ta không đủ tự tin thì cứ tự ủi an "nếu ta là này... là kia...", hay, "nếu ta có này... có kia..." tự tin ta sẽ có thừa! Nhưng thật ra, có chắc khi đó ta sẽ đủ tự tin? Hay rồi vẫn sẽ tự ti và ngóng tìm vài thứ khác???

Thỉnh thoảng ta thấy mất niềm tin vào con người thì cứ muốn phang ngay vào mặt cái đứa nào kia và bảo "tao biết hết nhớ, mày là... này nhớ, mày là... kia nhớ,  mày sống giả tạo lắm, cáo già cho lắm vào thì không lớn nổi đâu con ạ!" Lúc đó ta mới chính là ta! Nhưng ta lại phát hiện ra một sự thật đau lòng rằng dạo gần đây ta hình như đã đánh mất bản thân rồi. Những đứa kia chắc chúng nghĩ ta ngu, đứa tốt hơn chút sẽ bảo ta hiền, còn ta thì thừa biết ta chỉ hèn thôi :)

Thỉnh thoảng muốn than thân trách phận vài câu nhưng rồi kiểu gì cũng sẽ có vài người lo lắng (thật) và rất nhiều người tỏ ra lo lắng (kiểu tò mò)... Ta vì cứ muốn đối phó với cả 2 loại người này nên riết rồi trở thành siêu treo status lừa đảo... kiểu như: đang cười ngoác hết mang tai ra thì lại treo status "tự dưng muốn khóc", lúc cô đơn muốn chết thì lại loa rằng "vui quá, phởn quá, xõa đê..." v.v và v.v
Thỉnh thoảng mất thăng bằng thì lại cú đêm viết vài thứ vớ vẩn kiểu như này... :v

PS: Dĩ nhiên chưa hết những thứ vớ vẩn muốn viết nhưng onl bằng điện thoại đểu nó lòi hết cả mắt ra rồi đành phải đi ngủ cái đã. Chúc cả nhà ngủ ngon! Ta cũng ngủ ngon và sẽ mơ giấc mơ muôn thuở là được sở hữu cái ipad cho đỡ bị bét nhè hai con mắt :)

20/10/14

Đợi ngày ngược gió

Đủ nắng hoa sẽ nở
Đủ gió chong chóng sẽ quay
Có đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy...

Mình đã từng đọc được mấy câu này ở đâu đó, hôm nay tự nhiên nhớ lại, cảm giác như có thứ gì ở xa xôi dội vào tim đau nhói. Ở đâu đó, trong miền ký ức, đã từng có đủ nắng, đã từng có đủ gió và từng có đủ cả yêu thương...

Đôi khi muốn tha thứ mà không thể tha thứ, hay đúng hơn là đã tha thứ nhưng người được tha thứ vẫn không nhận ra lỗi lầm... Đôi khi muốn nói mà không thể nói, hay đúng hơn là đã nói mà người nghe hoàn toàn vô cảm... Rồi thỉnh thoảng cũng muốn buông xuống, bỏ hết đi, format lại bản thân. Nhưng rồi nhận ra yêu thương và ký ức là những thứ không dễ gì xóa được. Vì tiếc nuối quá khứ mà không thể nào buông bỏ hiện tại...

Ước gì có thể nhẹ nhàng buông bỏ!
Ước gì có thể nhẹ nhàng mang theo!

Hạnh phúc dường như chỉ là lưng chừng khoảnh khắc. Dù vậy vẫn cố bước về phía trước, những bước chân chông chênh, bởi yêu thương cho đi nhưng không còn được nhận đủ. Liệu ta có đủ niềm tin mà bước tới?! Liệu có chút hạnh phúc nào còn sót lại đợi ta ở phía cuối con đường?! Thỉnh thoảng cảm giác mình như một đóa bồ công anh cứ đuổi bay theo gió... Không biết liệu có đợi được đến ngày ngược gió để đón lấy yêu thương?!

Thì ra hôm nay là 20.10 đấy. Hôm trước, trước nữa nhớ. Hôm qua nhớ. Đến tận sáng nay, trưa nay vẫn nhớ. Vậy mà sao giờ lại quên mất hôm nay là 20.10 nhỉ?! Hoa đấy, quà đấy mà lại quên... 

Nghe lòng đang đau và nước mắt thì vẫn mặn mòi như thế!