Anh như một đóa hoa nở giữa đời thường! Đã vắt kiệt cả sức lực, khối óc của mình cho người khác rồi lại còn phải vất vả đánh thức mọi người. Có lẽ vì anh quá tiếc khi người khác hoang phí thời gian vào những việc vô nghĩa còn anh thì lại không có đủ! (Đây là một trong số những gì anh đã viết)
Vẫn tưởng "ơn trời đã cho anh tai qua nạn khỏi"... Thế nên mình rất thờ ơ, thậm chí lúc anh đăng hình với cái đầu trọc lóc mình cũng không mảy may nghĩ đến việc bệnh anh đang mỗi ngày trở nặng. Qua facebook vẫn thấy anh sống lạc quan, vui vẻ mỗi ngày, vẫn thấy anh nỗ lực hết mình làm việc mỗi ngày. Mình không hề biết là cùng với đó mỗi ngày, mỗi khắc trôi qua cũng là mỗi ngày, mỗi khắc anh nỗ lực chiến đấu với bệnh tật. Mới hôm qua đây còn thấy anh post bài, vậy mà chiều hôm sau anh đã ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ...
Cầu mong anh thanh thản, bình an nơi chốn vĩnh hằng... Cầu mong cho vợ và hai con gái Suby Suka của anh sống tiếp đầy nghị lực như anh đã từng sống.
Hôm nay là sinh nhật một người bạn, cũng đang chiến đấu với căn bệnh ung thư. Cảm thấy được an ủi hơn khi phải tiễn một người này ra đi nhưng lại có một người khác đang được đón thêm một sinh nhật nữa. Bạn ấy cũng là một người đầy nghị lực. Cầu chúc cho bạn bình an để được đón nhiều sinh nhật khác nữa.
Đời người chỉ sống có một lần. Mình may mắn hơn anh Hải vì giờ vẫn còn có thể post bài. Mình may mắn hơn người bạn kia vì không phải vừa đón sinh nhật vừa chiến đấu với bệnh tật... Và, nếu may mắn, ngày mai, ngày kia, ngày kia nữa... mình vẫn có thể tỉnh giấc đón ngày mới an bình! Tự nhủ bản thân hãy cố lên, vượt qua khó khăn trước mắt không để mỗi ngày của mình trôi qua trong hoài phí!