Mấy hôm trước buồn quá tự nhiên làm một cái blog mới. Blog mới khai trương đã có 4 người nhảy vào chấm điểm và để lại comment. Thấy vui vui lại viết entry tiếp... Ai dè đến hôm nay mở ra đã thấy chán ngấy rồi, chán như con gián! Đúng là tâm trạng không tốt thì làm việc gì cũng chẳng đến đâu cả!
Xem cái blog mới kia lại tự hỏi mình lãng xẹt: vì sao mình làm blog nhỉ?
Để nghiên cứu lại xem: Có lẽ tại thời gian qua buồn quá nên nghĩ ra việc này chăng? Ờ, đúng! Nhưng tại sao mình không nghĩ ra việc khác mà lại nghĩ ra việc làm Blog nhỉ?
Có khi mai phải post cái entry bên kia sang đây thôi...
Vì có niềm vui. Vì có nỗi buồn. Vì đôi lúc muốn được trải lòng cùng ai đó... Viết, chỉ đơn giản bởi đó là khoảnh khắc mình đang sống!
Translate
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhạtchoẹt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhạtchoẹt. Hiển thị tất cả bài đăng
23/3/07
Và anh đã ra đi...
Như ai đó nói: Dường như thời gian cho một tình yêu là quá lâu và cho một lời chia tay thật nhanh. Nhanh choáng váng đến nỗi một buổi nhìn sang bên cạnh không còn có anh nữa...
Và anh đã ra đi...
Anh có thể quên được em thật chứ?
Em để anh ra đi...
Và anh đã ra đi...
Anh có thể quên được em thật chứ?
Em để anh ra đi...
Tôi ơi! Đừng tuyệt vọng
Viết... vì không biết viết gì...
Ngoài kia, mùa đông đã đi qua, xuân đang đến, nắng đầy nắng như đang giữa mùa hạ. Có lẽ là một ngày đẹp trời, vì mình thấy nụ cười trên môi của những người xa lạ. Nhưng với mình hôm nay lại là một ngày đen tối. Trời không sụp xuống, vẫn nắng đấy thôi, nhưng có nghĩa gì đâu khi lòng mình đang trống rỗng.
Một ngày buồn, buồn và buồn... Vì sao vậy?
Vì mình đã hi vọng quá nhiều chăng?
Không phải
Vì mình muốn níu kéo?
Không phải
Vì mình đã yêu quá chăng?
Không biết... và không biết...
"Con diều bay mà linh hồn lạnh lẽo. Con diều rơi cho vực thẳm buồn thêm"
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)