Vì có niềm vui. Vì có nỗi buồn. Vì đôi lúc muốn được trải lòng cùng ai đó... Viết, chỉ đơn giản bởi đó là khoảnh khắc mình đang sống!

Translate

12/9/07

Từ anh ra đi



Viết lại từ entry của một bloger

Anh cũng giống như cơn mưa mùa hạ, mang đến cho em những cảm giác trong trẻo, mát lành khi có anh ở cạnh. Cỏ cây, hoa lá rạo rực đón những hạt mưa về và lòng em cũng khẽ reo lên tiếng hân hoan khi anh đến. Hạnh phúc như ngập tràn mọi góc nhỏ của tâm hồn trong những ngày em được ở bên anh. Em nghĩ mình là người may mắn khi cuộc sống mang em đến gần anh và trao cho em tình yêu của anh. Và cũng nghĩ cả đời này chúng ta sẽ chẳng bao giờ lìa xa, chẳng bao giờ phải chia hai ngả, chẳng bao giờ em phải bước đi lặng lẽ một mình trên con đường thăm thẳm phía trước.

Mưa mùa hạ là thế, nhanh chóng ùa đến chiếm lĩnh bầu trời, đem đến không khí mát mẻ, dễ chịu cho những ngày hè oi ả - Anh không thế, anh để lại cho em một nỗi buồn man mác của sự chia xa.

Cơn mưa nào rồi cũng ra đi, anh cũng ra đi, dù rằng anh không muốn, anh đã ra đi theo lời khẩn cầu của em... Cơn mưa đi rồi cũng sẽ trở về, anh ra đi có khi nào sẽ trở lại với em? Sự chờ đợi những cơn mưa dù là trong mỏi mòn nhưng không bao giờ vô vọng, vì như một quy luật tự nhiên, thế nào cũng có ngày mưa lại đến. Còn anh, liệu có thể quay về bên em???

Những hạt mưa chở thương, chở nhớ, chở những kỷ niệm về anh cứ tí tách rơi. Anh luôn ví mình như những hạt mưa trong lành rớt xuống đời em. Cơn mưa còn, kỷ niệm còn đó, tình yêu chúng ta vẫn mang theo, nhưng anh thì chỉ từ xa lặng lẽ nhìn em. Chính em tạo nên khoảng cách, nhưng cũng chính em không thể ngăn lòng mình để đừng khao khát một vòng tay ôm. Tạo hoá sao cứ trêu đùa với số phận con người?

Mưa càng lúc càng lớn! Lòng em càng lúc càng nhớ anh! Mưa có thể ngừng rơi trong phút chốc, nhưng anh thì chẳng biết bao giờ mới có thể đến bên em!

Anh biết và cũng chỉ có anh mới biết rằng, đêm nay, em vì nhớ anh mà không ngủ được...

Từ độ chia tay lòng dặn lòng
Tình xa nhưng mãi thắm duyên nồng
Anh dệt bài thơ bằng chữ NHỚ
Em thêu áo lụa chữ THƯƠNG hồng.
Chữ ĐỢI hai mình thề ước hẹn
Trọn đời ta mãi vẫn yêu nhau
Mưa hoài - Nhớ mãi...

Entry for September 12, 2007

Nghe nhạc

8/9/07

Entry for September 08, 2007

Hic, thế là mất một ngày nghỉ.
Nói với mọi người là đi công tác nhưng thật ra không phải việc của mình nên phải "xin" xếp cho đi. Chẳng qua là vì muốn chụp một tấm hình minh hoạ cho mẫu tin ngắn (kiếm tiền í mà!). Hì, giờ hình có rồi mà tin thì vẫn chưa viết, chẳng biết có viết được không nữa, sao thấy lười quá!

Trời, mẫu tin hay mẩu tin nhỉ? chẳng lẽ mình tuột dốc đến mức độ này sao? 15 năm trước mình chưa từng nghĩ đến chuyện có một ngày như hôm nay - phải phân vân khi viết dấu hỏi/ngã. Ngày xưa khi dạy mình học Tiếng Việt, Ba từng nói, "con xem, sách, báo không bao giờ viết sai chính tả, nếu in sai sẽ đính chính ngay". Bây giờ báo chí lỗi đầy ra đó chẳng ai thèm đính chính, mà chắc biên tập viên cũng không có thời gian (hoặc không có đủ trình độ) để "nhặt sạn". Bởi vậy, viết đúng Tiếng Việt đối với mình đã từng là niềm tự hào, vậy mà giờ... chán quá nhỉ!

5/9/07

Entry for September 05, 2007

Oài, sao tự nhiên có mấy cái entry bị ẩn đi đâu mất vậy nhỉ, không hiểu nổi nữa, số lượng hiển thị không đúng thực tế số entry có thể nhìn thấy. Hèn gì mình cứ muốn bỏ không dùng Tag nữa mà không thể bỏ được. Thì ra còn có mấy cái entry đang trốn ở đâu đó. Sao vậy nhỉ Làm sao để lôi nó ra được nhỉ?

4/9/07

Tiền ơi?!



Mất tiền. Mất 100 ngàn lận mà không biết vì sao mất nữa, chẳng lẽ là tại cái máy rút tiền sao? Mình rút 600 ngàn mà không kiểm tra lại gì cả, cộng với tiền chuẩn bị sẵn trong ví 1,4 triệu (số này thì đã đếm đi đếm lại nhiều lần). Cuối cùng khi đưa đến cho cô giao dịch viên thì chỉ có 1,9triệu.
Thế là mất toi 100 ngàn. Tự nhiên nhớ đến câu "chó cắn áo rách" nói trong trường hợp này thì không đúng lắm, nhưng quả thật là "chó cắn áo rách"!
Tiền yêu dấu ơi mày đang ở đâu vậy?