Vì có niềm vui. Vì có nỗi buồn. Vì đôi lúc muốn được trải lòng cùng ai đó... Viết, chỉ đơn giản bởi đó là khoảnh khắc mình đang sống!

Translate

17/11/07

Tại sao cứ phải chọn Yahoo! Mash

Tại sao cứ phải chọn Mash? Hôm qua ồn ào quá không làm việc được nên mình lại lôi cái Mash ra tranh thủ ghiền gẫm thêm chút nữa, phức tạp quá, bực thật đấy! Hiện tại mình chọn 360 vì dễ liên kết, vì đa số bạn bè mình đều có blog và mail ở Yahoo. Cứ với lý do này chắc mình vẫn phải tiếp tục chọn Mash. Nhưng liệu cái Mash có phổ biến được như 360 không?

Mình đã đọc một bài chia sẻ cách dùng Mash, thấy đa phần các thủ thuật blog đều phải dùng code. Từ những đoạn code mà người bạn đó cung cấp, mình đủ khả năng để thay đổi nó một chút theo ý thích. Nhưng căn bản là mình (và chắc chắn nhiều người) chẳng biết tí gì về loại ngôn ngữ lập trình này cả, thế nên có cố gắng thì vẫn không thể tự tạo được một cái Mash của riêng mình được.

Nếu một ngày nào đó 360 ngưng hoạt động, có thể mình cũng sẽ thôi viết blog hoặc mình sẽ chọn một trang nào đó dễ làm hơn, bình dân hơn, chứ không nhất thiết phải là Mash!

16/11/07

Khai trương Mash!

Hôm qua Hiếu Nhiên gửi invite cho nên đã nghiên cứu sơ qua cái Yahoo! Mash.

Sáng nay dậy sớm chạy đến nhà chị để giúp anh rể đưa bé đến trường. Tội nghiệp, mẹ đi vắng, ba đi công tác sớm, bé muốn dậy tạm biệt ba nên ba đi rồi bé còn tranh thủ ngủ nướng trên tay dì. Thằng anh thì nóng ruột nên cứ hỏi "Em xong chưa? Em xong chưa?", làm em gái rửa mặt xong rồi còn ngáp, mắt nhắm mắt mở mặc áo quần đến trường. Cô giáo chưa đến, cả trường mới có một bạn nhưng nó bảo "Dì về đi, em chơi với bạn".

Thế là tự nhiên hôm nay đến cơ quan sớm 1 tiếng. Loay hoay mãi với cái Mash, nhưng chán thật đó. Mình thấy nó chẳng bình dân như cái 360 này. Có lẽ nó yêu cầu trình độ cao hơn chăng? Thôi thì cứ quyết định khai trương hôm nay đi, dạo này bận quá, để từ từ rồi chỉnh sửa dần dần vậy. Vì nghe thông tin là 360 sắp đóng cửa mà, cứ đề phòng trước cho chắc ăn.

12/11/07

Kỷ niệm về bài thơ ăn cắp



D hỏi: "Bài thơ viết dưới avarta của chị là chị tự làm lấy à? Đọc lên cảm xúc thật khó tả...". Hặc! Nó nghĩ mình giỏi thế ư?! Là đồ ăn cắp đấy! Bài thơ mình đọc được trên blog của Justin bạn của My - đứa bạn nhỏ trên net của mình. Chắc J làm nó để tặng cho M. My có tính cách và tâm hồn giống, rất giống với mình (tự nghĩ thế) nên khi đọc bài này mình cứ thấy như ai đó viết cho mình vậy, thế là ăn cắp đưa lên trang nhất của mình luôn! Giờ nếu chủ nhân đòi bản quyền mình cũng nhất định không trả

Ngủ ngoan nhé, con mèo cưng hay tủi
Mộng xuân về đáp lại giữa đêm khuya
Ở bên tôi, buổi sáng đã thay mùa
Sương lạnh lắm, hồn thu chen khe cửa
Nỗi buồn em, tôi sẽ mang một nửa
Mưa có sang, xin nhẹ vướng vai người
Gió rung cành hoa khế có rụng rơi
Đừng vang tiếng kẻo lá sầu trở giấc...
Ngủ ngoan nhé, con mèo cưng hay khóc
Chớ mơ màng ngắm bóng dưới trăng soi
Bởi mây đen đôi lúc rất hẹp hòi
Sẽ đưa lạnh bên tôi về qua đấy
Nếu giữa đêm, nghe tim mình trống trải
Hãy gom vầng nguyệt quế bỏ trong chăn
Tình tôi hong ấm áp chỗ em nằm
Ngủ ngoan nhé, con mèo cưng hay dỗi...

Nói đến chuyện ăn cắp bài thơ lại nhớ một kỷ niệm buồn...

My à! Bây giờ em đang ở đâu? Chuyện của em - Linh - J ra sao rồi? Cho đến tận bây giờ chị vẫn không hình dung ra được lý do tại sao? Tại sao ngày nào chị em mình cũng chat, cũng SMS và còn điện thoại nữa, nhưng em lại giấu chị sự thật? Từ đầu đến cuối em lừa dối chị nhưng khi sự việc đổ bể ra, trong một khoảng khắc em lại bắt chị phải tin em, tin vào tình cảm của em? Chị luôn tin tình cảm của em, đến bây giờ vẫn tin, nhưng chị muốn nhiều hơn, muốn tin vào tất cả những gì thuộc về em... Em giận chị không tin em nên em delete số điện thoại, blog và cả nick của chị nữa! Em giận chị và em quay lưng không kịp gửi cho chị một lời giải thích! Thế còn chị? Chị bị em lừa dối suốt cả thời gian dài mà không đáng nổi giận sao? Uh, thì coi như chị đã sai, chị sai vì đã chất vấn em quá nhiều trong lúc điều em đang cần ở chị là lời an ủi... Chị cũng đã nỗ lực rất nhiều để chắp nối các sự kiện, sắp xếp mọi chuyện theo đúng logic trật tự của nó, nhưng mãi chị vẫn không thể sắp xếp được vì chị không thể là em... Rồi chị đã quyết định delete hết những gì thuộc về em... Thời gian đã trôi qua, không dài nhưng chắc cũng đủ để quên nhiều hơn nhớ. Hôm nay ngồi viết entry này, vẫn buồn... Uh thôi, chị tin em một lần để có thể gọi em là My. Có thể em không còn nhớ chị nhưng chị vẫn luôn coi em là kỷ niệm đẹp (như em đã từng có thật trong lòng chị)....

Gửi đến em lời chúc tốt lành!

5/11/07

Hạ Long ơi!



Lâu quá rồi bận đi công tác nên không viết Blog, giờ không biết nên bắt đầu từ đâu đây, có lẽ phải bắt đầu từ chuyện mình bị tuột mất một chuyến đi Hạ Long...!

Hôm trước, nghe Tú nói nó đi TP HCM góp ý Quy chuẩn ngành 1 tuần (lúc đó mình còn ở nhà ngồi chơi xơi nước vì không có việc gì làm). Nó bảo, các tỉnh phía Bắc tổ chức ở Hạ Long, dự án này khá lắm, cho đi máy bay cơ. Híc, mình đã được đi máy bay bao giờ đâu, thế là giờ có cơ hội rồi, vừa đi đổi gió vừa được thử cảm giác ngồi trên máy bay (hehe đi không mất tiền và cả có thêm tiền nữa chứ)!

Ai dè! Tự nhiên cuối tháng 10 lại vắt chân lên cổ mà chạy. Đi xã nghèo 1 tuần, tiếp Nha Trang 1 tuần. Đang ở Nha Trang thì điện thoại nheo nhéo bố trí lịch TH cho TTKN (tài liệu lại chưa soạn chữ nào). Sếp lại bảo, có lịch đi Hạ Long nhưng sếp không biết ngày nào mình về nên đã bố trí người khác đi thay rồi, với lại cũng có lịch của Vụ KHCN vào làm việc trùng với lịch Hạ Long nữa. Mình nói "cho em đi Hạ Long đi" nhưng sếp nạt "thế ai đi cơ sở với Vụ KHCN?". Híc! đành vậy, ai bảo mình VIP quá làm gì!

Hehe! Thôi, không tiếc làm gì nữa (mặc dù trong bụng thì ngược lại), kể ra thì mùa này Hạ Long chắc cũng chẳng thú vị gì lắm (rét quá mà). Còn máy bay, chắc rồi sẽ có cơ hội khác, biết đâu lại có dự án khác thanh toán cho đi hẳn khoang VIP ấy chứ nhỉ!