Vì có niềm vui. Vì có nỗi buồn. Vì đôi lúc muốn được trải lòng cùng ai đó... Viết, chỉ đơn giản bởi đó là khoảnh khắc mình đang sống!

Translate

1/5/10

Kỷ niệm ngày đầu tiên đi làm

Vậy là đã 11 năm rồi đấy nhỉ. Ngày 1/5/1999 là ngày mình chính thức trở thành viên chức nhà nước (hì, qua một kỳ thi trầy trụa, giờ thì mình đã là công chức rồi)!

Kỷ niệm thì có nhiều nhưng có 2 thứ mình không thể nào quên, đó là khoản lương đầu tiên và bữa liên hoan đầu tiên. 

Khoản lương đầu tiên thì có lần mình đã kể rồi, 268.000 đồng, xui xẻo thế nào tháng đó lại bắt buộc mua công trái mất 100.000 đồng nữa. Số tiền còn lại, rất tiếc mình không thể nhớ là đã tiêu vào việc gì nữa...

Còn bữa liên hoan đầu tiên: Lẽ ra ngày đi làm của mình phải là 1/5 nhưng đúng vào kỳ nghỉ lễ (số mình sướng thế không biết) nên ngày 29/4 toàn thể CBCNV tập trung tại Hội trường để ôn lại lịch sử và... ăn mừng chiến thắng. Hồi đó mình là lính mới tò te, lại nhỏ nhất, ngồi vào ăn người ta bỏ cho gì ăn nấy, ăn bằng hết thì thôi. Nói cho oách vậy chứ thời đó thì có món gì đâu, chỉ là mấy con mực nướng, mấy quả trứng vịt lộn rồi vài miếng chả giò, trái cây... Hic, hôm đó mình chiến đấu hết 3 hột vịt lộn (bình thường ráng lắm mình cũng chỉ ăn được có 1 quả), no quá nuốt không trôi mà chẳng dám nói gì. Trời, từ đó về sau, phải một thời gian dài cứ nhìn thấy hột vịt lộn là mình cũng muốn lộn hết ruột ra...

Chuyện kể đến đây là hết mất rồi... Kỳ nghỉ lễ bây giờ dài quá, không biết làm gì cho hết ngày nên ngồi kể linh tinh vậy, ôn lại cái thời nghèo khó kẻo có ngày lại quên mất!

Nghỉ lễ


Vậy là bắt đầu kỳ nghỉ Lễ. Đôi lúc ao ước số ngày nghỉ tăng lên nhưng đôi lúc lại không biết phải làm gì với chuỗi ngày dài dằng dặc...

Chiều 29/4 ghé qua trạm ATM rút tiền, một dãy 5 máy mà sau gần 30 phút vừa xếp hàng vừa đợi máy xử lý thông tin thì cũng vừa lúc "tạm ngừng phục vụ", thì ra đã tê liệt toàn hệ thống. Có mấy đồng mà cũng không thể rút được, đành nghỉ lễ với cái ví rỗng vậy! Vậy là 3 không: không cà phê, không siêu thị, không chè cháo... Buồn!

Tối, đưa chị và cháu ra xe đi du lịch, tự nhiên lòng chùng xuống. Nếu chị không đi thì ít ra mình còn có nơi nương náu mấy ngày nghỉ... Cảm giác bơ vơ thật đấy nhưng cũng nói dối chị là "em sẽ nộp tiền đi tour với bạn bè"... 

Chạy xe lang thang qua Quảng trường thấy có chương trình dạ hội văn nghệ, ghé vào xem tiết mục múa gì đấy như kịch câm, áo quần diễn viên thì hiện đại và thiếu vải nhưng lại quàng cả khăn rằn ở cổ. Xem một hồi mà không hiểu nổi. Chán thế! Kịch chán hay mình chán cũng không biết nữa...

Ừ, chán thật đấy!

Lúc trước còn nghèo, chia nhau nắm xôi cười tít mắt vì hạnh phúc. Giờ thì tiền đã làm con người ta thay đổi... Có thể tiền không làm thay đổi tình cảm nhưng... khi đã chấp nhận ngửa tay cầm tiền của người khác thì đành nhìn mặt người đó mà sống rồi. Tại sao? Mình rất muốn biết lý do tại sao? Tại mình không có tiền hay tại danh vọng có thể khiến người ta từ bỏ cả hạnh phúc, chút hạnh phúc mà phải đi gần 2/3 chặng đường đời mới tìm thấy được...

Lúc còn nghèo thì nắm chặt tay nhau ước sẽ vượt qua gian khó và đi hết quãng đường còn lại. Nhưng, giờ thì chỉ ước mình cũng là người có tiền... để đừng phải buông tay...

Cô bé đồng nghiệp mới lấy chồng mấy tháng mà đã kịp hối hận: "Chị ơi, Lễ lạc gì mà sao em buồn quá, muốn bỏ chồng cho xong...". Biết nói gì với em bây giờ ngoài câu: "Đời là bể khổ mà, buông tay thì dễ, nắm lấy tay nhau mới là khó, cố lên em!".

Ừ, buông tay dễ lắm! Làm sao để có thể giữ chặt lấy tay nhau suốt đời đây?

1/3/10

Công dân gương mẫu

Mình cắt internet ở nhà để chuyển sang chia chung gói với nhà hàng xóm. Lúc cắt thì bưu điện tạm thu 150 ngàn, bằng số tiền tháng trước đã dùng, hẹn ngày 15/2 đến đối chiếu.

Thông thường, mình chẳng bao giờ đi đối chiếu cả, thừa thiếu gì cũng kệ. Mà đa số mọi người nếu không dùng nữa họ cũng không thèm đi cắt cơ, họ cứ để thế không trả tiền rồi bưu điện buộc phải tự cắt. Mình gương mẫu quá còn gì!

Tự nhiên hôm qua rảnh rỗi thế nào lại mang phiếu đi đối chiếu. Hehe, trong thâm tâm vẫn nghĩ  mình đâu có dùng nhiều như thế, chắc chắn còn tiền thừa trả lại mà. Tham thì thâm thật! Tháng vừa rồi mình vừa chơi game vừa coi truyền hình trực tuyến, vậy là nộp thêm 135 ngàn nữa. 

Nóng mặt thật đấy, nhưng thôi tự an ủi bằng cách tự phong cho mình danh hiệu "Công dân gương mẫu".

28/2/10

Yêu là gì?


Với một số người, yêu như là một tình cảm lãng mạn.
Người đó chưa từng nói yêu hay chạm vào tay tôi  nhưng chỉ cần tôi nhắn tin là anh sẵn sàng đội mưa chạy ra quán net. Lúc đi du học, để đến được chỗ có net chat với tôi anh sẵn sàng ngồi tàu điện ngầm vừa đi vừa về mất 3 tiếng. Tôi dặn "viết thư về cho em nhé" thế là dù lúc đó email đã rất phổ biến nhưng anh vẫn viết thư tay cho tôi rồi còn làm cả thơ tặng tôi nữa. Anh ta luôn là người sẵn sàng và kiên nhẫn nghe tôi nói, than thở, kể lễ hay thậm chí là khóc. Bởi trước khi gặp tôi anh đã có gia đình, nên khi tôi gặp sóng gió, có lần anh bảo: "bây giờ em không yêu anh nhưng anh sợ một ngày nào đó em sẽ yêu, và nếu thế anh sẽ làm em khổ thêm vì tính anh rất lãng tử". Yêu là gì mà cứ chạm vào là đánh mất tình bạn? Tốt nhất là giữ một khoảng cách đủ để không bao giờ yêu nhau... và đủ để mãi là bạn của nhau...

Với một số người, yêu là cả sự tính toán. 
Lúc mới quen, người đó bảo tôi phải yêu bằng lý trí để sau này đừng hối hận... Tôi đã không làm như thế, bởi lúc đó nếu yêu chỉ bằng tính toán thì cuộc đời tôi đâu có chỗ cho anh ta. Và tất nhiên tôi cũng không biết  rằng anh ta đến với tôi là đã cân đo đong đếm kỹ càng tất cả hoàn cảnh, điều kiện...  chỉ đến khi anh ta lỡ miệng nói ra tôi mới biết. Tuy nhiên, cho đến khi kết thúc cũng chỉ có mỗi mình người đó hối hận, hối hận vì tất cả đã không nằm trong sự tính toán của anh ta. Còn tôi, cho dù tình yêu đã dần tắt trước cả khi cuộc hôn nhân bắt đầu nhưng tôi không hối hận vì đã yêu mà chỉ thấy tiếc vì gặp phải một người như thế...

Với một số người, yêu chỉ là để nhìn ngắm tình yêu, không cho đi và cũng không đòi nhận được.
Một người luôn nói yêu tôi, luôn nghĩ đến tôi, luôn ước muốn có được tôi và luôn mong sẽ mang cho tôi hạnh phúc nhưng lại chẳng làm bất cứ điều gì để đạt được mong muốn đó cả. Tình yêu với người đó như chỉ để tôn thờ trong tâm tưởng hay nói chính xác và thô thiển hơn thì tình yêu với người đó là gia vị cuộc sống. Họ không đòi hỏi gì ở tôi và khi tôi hỏi "anh làm được gì cho em" thì anh ta trả lời "yêu và lo lắng cho em", đó là câu tôi nghe nhàm tai mà không hề nhìn thấy. Anh ta không thể vì tôi hi sinh bất cứ thứ gì và chính vì vậy anh ta không dám đòi hỏi gì ở tôi kể cả tình cảm... Cuộc sống của anh ta thiếu thứ gia vị gọi là tình yêu nên anh ta chỉ cần đứng từ xa yêu tôi và như thế đối với anh ta đã là quá đủ...

Với một số người, yêu là cho đi mà không cần nhận lại...

Với một số người, yêu là cho đi để nhận lại, yêu là dám hi sinh vì nhau. 
Yêu không phải chỉ là nói "anh yêu em" hoặc "em yêu anh" mà là đã làm được gì cho nhau và dám hi sinh để có được tình yêu đó...  

Cũng có một số người dành cho tôi thứ tình cảm là yêu hoặc là na ná tình yêu, dù  không được tôi đáp lại  nhưng vì từ YÊU đã dễ dàng tuột qua môi họ nên tôi cứ gọi chung là tình yêu. Vậy đâu mới là yêu?

Có phải, YÊU là luôn nghĩ đến người mình yêu trước khi bắt đầu bất cứ một việc gì?
Có phải, YÊU là dành thời gian công sức để tìm hiểu xem người mình yêu đang mong muốn điều gì?
Có phải, YÊU là cãi vã lẫn nhau chứ không phải một người nói một người ngủ?
Có phải, YÊU là chăm lo từng miếng ăn giấc ngủ, là ủ ấm khi mùa đông về?
Có phải, YÊU là làm mọi thứ để được nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của người yêu? 
Có phải, YÊU là biết đưa bờ vai, nắm lấy bàn tay và im lặng khi cần...?
Có phải, YÊU là cùng nắm tay nhau vượt qua khó khăn?
...
Và, có phải, YÊU là dám hi sinh?

Một số người chỉ biết nhận sự hi sinh của người khác còn bản thân mình thì không muốn mất bất cứ thứ gì. Và chính bởi thế, một số người khác thì cứ cho đi, cho đi mà chẳng nhận được sự đền đáp... Tôi cũng đã yêu một người như con tằm rút ruột chỉ để mong được đền đáp nhưng thứ tôi nhận lại chỉ là những lời nói ngọt ngào sáo rỗng đầu môi...

YÊU thật khó quá chăng?

26/2/10

Năm mới lại đến

Vậy là một năm nữa lại qua... 

Thứ mình có trong tay vẫn là những thứ mà người khác chen chúc xô đẩy không đạt được, nhưng đối với mình là cả một gánh nặng. Mình chỉ muốn được làm một anh lính tròn chuyên nghiệp nhưng người ta cứ ấn vào tay mình những thứ mà mình không muốn. Gánh nặng và gánh nặng... Vùng vẫy mãi để thoát ra mà không thoát được.

Thứ mà mình muốn có, mơ ước có thì tất cả vẫn chỉ là con số 0 tròn trĩnh.

Một năm đã trôi qua, mình vẫn đang ở vạch xuất phát chăng? Hay mình đã đi mỏi gối chồn chân suốt một năm mà không đến đích? Cho đi nhưng chẳng nhận lại được gì...

Một năm mới đến, vẫn là những ước muốn cũ, vẫn là những dự định cũ. Liệu có thể làm được những gì? 

Chỉ còn năm nay là năm cuối cùng cho việc học và cũng vì thế đây là năm cuối cho những dự định của bản thân. Hoặc là có tất cả hoặc là mất tất cả... Nhưng mình vẫn đang bơi giữa biển cả. Giá đâu đó có người dám vì mình hi sinh...