Vì có niềm vui. Vì có nỗi buồn. Vì đôi lúc muốn được trải lòng cùng ai đó... Viết, chỉ đơn giản bởi đó là khoảnh khắc mình đang sống!

Translate

2/6/10

Vì anh đánh mất



Còn gì đâu anh, đôi ta hôm nay đã cách xa rồi, em sẽ không quay lại
Cuộc tình hôm qua, ta nên xem như ký ức ngọt ngào, níu kéo nhau làm chi
Một mình em thôi, bao nhiêu đêm qua em đã quen rồi, em sẽ không u buồn
Một mình em đi, em không băn khoăn sẽ tới đâu mai này, em sẽ không còn nhớ

ĐK:
Bao nhiêu năm trôi qua em đã mong chờ
Giờ đây em không trông mong chi vào anh nữa
Và anh trong em hôm nay vĩnh viễn phai nhòa
Tình yêu đi qua em giữ cho riêng mình
Khi đôi ta xa nhau không nói một lời
Thì nay em quên tên anh, anh đừng than trách
Một mai khi kêu tên em anh sẽ biết rằng
Vì anh vô tâm nên anh đã đánh mất

Đừng gọi tên em, xa nhau hôm nay đâu có vui gì
Nhưng em vẫn không quay lại
Chuyện mình đi qua, mong anh mai sau sẽ biết yêu là
Không nên vô tâm lần nữa

ĐK:
Bao nhiêu năm trôi qua em đã mong chờ
Giờ đây em không trông mong chi vào anh nữa
Và anh trong em hôm nay vĩnh viễn phai nhòa
Tình yêu đi qua em giữ cho riêng mình
Khi đôi ta xa nhau không nói một lời
Thì nay em quên tên anh, anh đừng than trách
Một mai khi kêu tên em anh sẽ biết rằng
Vì anh vô tâm nên anh đã đánh mất

***
Xin đừng níu kéo, xin đừng níu kéo, ta cách xa từ đây
Qua rồi anh hỡi, qua rồi mãi mãi, thôi tiếc thêm làm chi
Xin đừng níu kéo, xin đừng níu kéo, ta cách xa từ đây
Qua rồi anh hỡi, qua rồi mãi mãi, thôi tiếc thêm làm chi

1/6/10

Từ - Bi - Hỉ - Xả, Muốn thương phải hiểu...

(Bài này sưu tầm - Trích từ buổi pháp thoại của Thiền sư Nhất Hạnh về tình yêu)

Trong đạo Phật, từ bi gắn liền với trí tuệ. Không hiểu, không thể thương yêu sâu sắc. Không hiểu, không thể thương yêu đích thực. Hiểu chính là nền tảng của tình thương yêu.

Mỗi người có những nỗi niềm, những khổ đau, bức xúc riêng, nếu không hiểu, sẽ không thương mà giận hờn, trách móc. Không hiểu, tình thương của mình sẽ làm người khác ngột ngạt, khổ đau. Không hiểu, sẽ làm người mình thương đau khổ suốt đời.

Nhân danh tình thương, người ta làm khổ nhau. Chuyện đó vẫn thưòng xảy ra.

Được hiểu và được thương vốn là một nhu cầu muôn đời của con người. Nhiều người thường cảm thấy không ai hiểu mình. Họ “đói” thương, “đói” hiểu. Họ thơ thẩn, lang thang trong cuộc đời tìm người hiểu mình, thương mình. Gặp được người hiểu mình, thương mình là may mắn lớn của cuộc đời. Tình yêu nảy nở, lớn lên từ đó...

Phật dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội tụ đủ bốn yếu tố: từ, bi, hỉ, xả.

“Từ” là khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực. Yêu mà làm khổ nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày nào cũng khổ, đó là tình yêu hệ luỵ, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu thương ai đó thực sự, nghĩa là làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.

“Bi” là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta làm cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau nếu chỉ có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết sẻ chia, biết xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.

Như vậy, “từ bi” theo Phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê, say đắm nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. “Từ bi” trong tình yêu không phải tự dưng mà có. Phải học, phải “tu tập”. Cần nhiều thời gian, để quan sát, để lắng nghe, để thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của người yêu, để giúp người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt khổ đau, thêm hạnh phúc.

“Hỉ” là niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.

“Xả” là không phân biệt, kì thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau của người ta là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/ anh, em/ anh ráng chịu. Khi yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng biệt nữa, hạnh phúc khổ đau không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của hai người, chuyển hoá nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc.

Này người trẻ, bạn nghĩ về tình yêu của mình đi, có “từ bi hỉ xả không”? Bạn hãy can đảm tự hỏi mình rằng “Người yêu ta có hiểu niềm vui nỗi khổ của ta không? Có quan tâm đến an vui hàng ngày của ta không? Người ấy có nâng đỡ ta trên con đường sự nghiệp không?...” Và tự hỏi lại mình, liệu bạn có đang thành thực với tình yêu của mình?! Liệu tình yêu của bạn đã đủ “từ bi hỉ xả”?!

1/5/10

Kỷ niệm ngày đầu tiên đi làm

Vậy là đã 11 năm rồi đấy nhỉ. Ngày 1/5/1999 là ngày mình chính thức trở thành viên chức nhà nước (hì, qua một kỳ thi trầy trụa, giờ thì mình đã là công chức rồi)!

Kỷ niệm thì có nhiều nhưng có 2 thứ mình không thể nào quên, đó là khoản lương đầu tiên và bữa liên hoan đầu tiên. 

Khoản lương đầu tiên thì có lần mình đã kể rồi, 268.000 đồng, xui xẻo thế nào tháng đó lại bắt buộc mua công trái mất 100.000 đồng nữa. Số tiền còn lại, rất tiếc mình không thể nhớ là đã tiêu vào việc gì nữa...

Còn bữa liên hoan đầu tiên: Lẽ ra ngày đi làm của mình phải là 1/5 nhưng đúng vào kỳ nghỉ lễ (số mình sướng thế không biết) nên ngày 29/4 toàn thể CBCNV tập trung tại Hội trường để ôn lại lịch sử và... ăn mừng chiến thắng. Hồi đó mình là lính mới tò te, lại nhỏ nhất, ngồi vào ăn người ta bỏ cho gì ăn nấy, ăn bằng hết thì thôi. Nói cho oách vậy chứ thời đó thì có món gì đâu, chỉ là mấy con mực nướng, mấy quả trứng vịt lộn rồi vài miếng chả giò, trái cây... Hic, hôm đó mình chiến đấu hết 3 hột vịt lộn (bình thường ráng lắm mình cũng chỉ ăn được có 1 quả), no quá nuốt không trôi mà chẳng dám nói gì. Trời, từ đó về sau, phải một thời gian dài cứ nhìn thấy hột vịt lộn là mình cũng muốn lộn hết ruột ra...

Chuyện kể đến đây là hết mất rồi... Kỳ nghỉ lễ bây giờ dài quá, không biết làm gì cho hết ngày nên ngồi kể linh tinh vậy, ôn lại cái thời nghèo khó kẻo có ngày lại quên mất!

Nghỉ lễ


Vậy là bắt đầu kỳ nghỉ Lễ. Đôi lúc ao ước số ngày nghỉ tăng lên nhưng đôi lúc lại không biết phải làm gì với chuỗi ngày dài dằng dặc...

Chiều 29/4 ghé qua trạm ATM rút tiền, một dãy 5 máy mà sau gần 30 phút vừa xếp hàng vừa đợi máy xử lý thông tin thì cũng vừa lúc "tạm ngừng phục vụ", thì ra đã tê liệt toàn hệ thống. Có mấy đồng mà cũng không thể rút được, đành nghỉ lễ với cái ví rỗng vậy! Vậy là 3 không: không cà phê, không siêu thị, không chè cháo... Buồn!

Tối, đưa chị và cháu ra xe đi du lịch, tự nhiên lòng chùng xuống. Nếu chị không đi thì ít ra mình còn có nơi nương náu mấy ngày nghỉ... Cảm giác bơ vơ thật đấy nhưng cũng nói dối chị là "em sẽ nộp tiền đi tour với bạn bè"... 

Chạy xe lang thang qua Quảng trường thấy có chương trình dạ hội văn nghệ, ghé vào xem tiết mục múa gì đấy như kịch câm, áo quần diễn viên thì hiện đại và thiếu vải nhưng lại quàng cả khăn rằn ở cổ. Xem một hồi mà không hiểu nổi. Chán thế! Kịch chán hay mình chán cũng không biết nữa...

Ừ, chán thật đấy!

Lúc trước còn nghèo, chia nhau nắm xôi cười tít mắt vì hạnh phúc. Giờ thì tiền đã làm con người ta thay đổi... Có thể tiền không làm thay đổi tình cảm nhưng... khi đã chấp nhận ngửa tay cầm tiền của người khác thì đành nhìn mặt người đó mà sống rồi. Tại sao? Mình rất muốn biết lý do tại sao? Tại mình không có tiền hay tại danh vọng có thể khiến người ta từ bỏ cả hạnh phúc, chút hạnh phúc mà phải đi gần 2/3 chặng đường đời mới tìm thấy được...

Lúc còn nghèo thì nắm chặt tay nhau ước sẽ vượt qua gian khó và đi hết quãng đường còn lại. Nhưng, giờ thì chỉ ước mình cũng là người có tiền... để đừng phải buông tay...

Cô bé đồng nghiệp mới lấy chồng mấy tháng mà đã kịp hối hận: "Chị ơi, Lễ lạc gì mà sao em buồn quá, muốn bỏ chồng cho xong...". Biết nói gì với em bây giờ ngoài câu: "Đời là bể khổ mà, buông tay thì dễ, nắm lấy tay nhau mới là khó, cố lên em!".

Ừ, buông tay dễ lắm! Làm sao để có thể giữ chặt lấy tay nhau suốt đời đây?

1/3/10

Công dân gương mẫu

Mình cắt internet ở nhà để chuyển sang chia chung gói với nhà hàng xóm. Lúc cắt thì bưu điện tạm thu 150 ngàn, bằng số tiền tháng trước đã dùng, hẹn ngày 15/2 đến đối chiếu.

Thông thường, mình chẳng bao giờ đi đối chiếu cả, thừa thiếu gì cũng kệ. Mà đa số mọi người nếu không dùng nữa họ cũng không thèm đi cắt cơ, họ cứ để thế không trả tiền rồi bưu điện buộc phải tự cắt. Mình gương mẫu quá còn gì!

Tự nhiên hôm qua rảnh rỗi thế nào lại mang phiếu đi đối chiếu. Hehe, trong thâm tâm vẫn nghĩ  mình đâu có dùng nhiều như thế, chắc chắn còn tiền thừa trả lại mà. Tham thì thâm thật! Tháng vừa rồi mình vừa chơi game vừa coi truyền hình trực tuyến, vậy là nộp thêm 135 ngàn nữa. 

Nóng mặt thật đấy, nhưng thôi tự an ủi bằng cách tự phong cho mình danh hiệu "Công dân gương mẫu".