Vì có niềm vui. Vì có nỗi buồn. Vì đôi lúc muốn được trải lòng cùng ai đó... Viết, chỉ đơn giản bởi đó là khoảnh khắc mình đang sống!
Translate
27/4/12
26/4/12
Cảm xúc
Lâu lắm rồi mình không còn viết truyện ngắn nữa, blog cũng bỏ quên. Tuy thế thỉnh thoảng khi tinh thần bất ổn, có gì đó lại thôi thúc mình viết... cảm giác như chỉ cần lướt tay trên bàn phím là một trang tiểu thuyết lại mở ra... Đó cũng chính là lúc mà trái tim, tâm hồn mình mệt mỏi...
Người đàn ông đó, nàng thật sự rất ngưỡng mộ.
Một lần, khi ngồi cạnh nhau trong một cuộc vui, người đó đan tay mình vào tay nàng và bảo: "Anh chưa có số điện thoại của em nhỉ?!". Nàng chủ động gửi số sang cho chàng... Họ đã âu yếm tay trong tay như thế cho đến tàn cuộc vui... Trước lúc chia tay, chàng bâng quơ ném về phía nàng một lời hẹn "Anh đã có số đây rồi, anh sẽ gọi...".
...
Người đó không thường tồn tại trong lòng nàng nhưng lại làm nàng ngộp thở mỗi lúc gặp nhau dù chỉ là gặp qua điện thoại... Nàng thích tất cả những gì thuộc về người đó và thích nhất là cái cách người đó nắm tay nàng, bao giờ cũng là từng ngón tay đan vào tay nàng, cho nàng cảm giác đầy tin cậy và gắn bó...
...
Thỉnh thoảng trong vô thức, người đàn ông đó lại xuất hiện trong giấc mơ, trong nỗi khắc khoải đợi chờ của nàng. Nàng chới với giữa hỗn độn cảm xúc mà lúc tỉnh táo hơn nàng hoảng hốt nhận ra đó là thứ tình cảm cứ như là tình yêu vậy...
Nhưng. Người - đàn - ông - mà - nàng - ngưỡng - mộ là một nhân vật chính trị, là người của công chúng, và là người đàn ông không thuộc về nàng...
Lý trí nhắc nhở nàng, người đó, nhất định nàng không thể yêu...
14/2/12
Quà tặng
Quà tặng có phải là biểu hiện của tình yêu không nhỉ?
Mình đã có một mối tình đầu thứ nhất và một mối tình đầu cuối cùng, mình thích cách gọi này, cảm xúc của mỗi lần yêu đâu có giống nhau đâu nhỉ, hix, trái tim mỗi lần rung rinh mỗi kiểu mà! Ở giữa còn có mối tình đầu thứ hai và mối tình đầu thứ ba nữa (hehe): mối tình đầu thứ hai dịu dàng gió thoảng và mối tình đầu thứ ba lầm lẫn...
Với mối tình đầu thứ nhất, mình có một núi quà từ vớ vẩn đến có giá trị, nhưng thứ đầu tiên xa xỉ nhất lần đầu tiên mình sở hữu là một chú gấu bông đeo kính suốt ngày ngồi chồm hỗm trên giường... Mối tình đầu cuối cùng cũng chưa bao giờ quên tặng quà cho mình vào mỗi ngày lễ, món quà xa xỉ thứ hai lần đầu tiên mình được nhận là một bức điện hoa, không giữ được hoa nhưng bức điện thì đến bây giờ mình vẫn giữ... Mối tình đầu thứ hai dịu dàng, ấm áp... nhưng thoảng như cơn gió ngọt ngào và đầy cách xa, kỷ niệm chỉ là mấy tấm card ở đất nước xa xôi anh đến và một bài thơ viết tặng mình. Rốt cuộc thì nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có người đàn ông trước đây mình đã lấy làm chồng (chính là mối tình đầu thứ ba lầm lẫn) là chưa tặng mình món quà nào cả, tất cả đều quy thành bữa ăn uống ở một quán nào đó...
Đối với đàn ông, đưa vợ hay người yêu đi ăn một bữa thật quá đơn giản, ngược lại việc mua quà tặng lại là việc hết sức đau đầu đối với họ. Tình cảm thể hiện qua việc bạn chọn việc khó hay việc dễ. Quà tặng có thể không phải là biểu hiện của tình yêu nhưng ít ra cũng cho đối phương biết được tâm huyết của bạn dành cho họ. Đó là thứ tình cảm khó có thể mất đi. Cho đến bây giờ, dù tất cả tình cảm đã đi qua, quà tặng nhiều thứ không còn giữ nhưng mình vẫn có thể hình dung ra hình dáng của chúng - những món quà mà mình đã từng nhận (thậm chí, của cả người mình không yêu)...
Tình yêu có thể không thể hiện bằng quà tặng, nhưng chắc chắn mỗi một món quà đều được gửi gắm trong đó một ý nghĩa tình cảm nhất định của cả hai người, hoặc ít ra là tình cảm của riêng một trong hai người ngay tại thời khắc đó và cả mãi mãi về sau...
24/12/11
Noel
Lâu rồi chẳng muốn viết lách gì cả. Chữ cũng rơi rụng đâu hết mất rồi...
Noel. Ở nhà nằm coi phim và ngủ nguyên ngày, chẳng biết làm gì nữa. Ngoài trời lạnh quá.
Chúc mọi người một mùa Giáng sinh an lành!
Noel. Ở nhà nằm coi phim và ngủ nguyên ngày, chẳng biết làm gì nữa. Ngoài trời lạnh quá.
Chúc mọi người một mùa Giáng sinh an lành!
30/11/11
Người đi, ừ nhỉ, người đi thật...
Vậy là cuối cùng chị đã dứt khoát ra đi, em cũng không biết mình sẽ buồn như thế!
Bao năm qua bên cạnh em luôn có chị, chị luôn hiểu những điều em nói, cảm thông với những việc em làm (điều mà ngay cả chị gái em cũng không có). Chị đã luôn bên cạnh cùng em vượt qua biết bao khó khăn trong cuộc sống...
Chị bảo chị đi. Em cười hí ha hí hửng ủng hộ chị. Nhưng em lại không biết rằng lúc chị ra đi thật thì lòng em hụt hẫng và trống trải đến vậy...
Chị ơi em nhớ chị!
Bao năm qua bên cạnh em luôn có chị, chị luôn hiểu những điều em nói, cảm thông với những việc em làm (điều mà ngay cả chị gái em cũng không có). Chị đã luôn bên cạnh cùng em vượt qua biết bao khó khăn trong cuộc sống...
Chị bảo chị đi. Em cười hí ha hí hửng ủng hộ chị. Nhưng em lại không biết rằng lúc chị ra đi thật thì lòng em hụt hẫng và trống trải đến vậy...
Chị ơi em nhớ chị!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
