Vì có niềm vui. Vì có nỗi buồn. Vì đôi lúc muốn được trải lòng cùng ai đó... Viết, chỉ đơn giản bởi đó là khoảnh khắc mình đang sống!

Translate

31/3/07

Cố gắng chút nữa, tôi ơi!

ImageChef.com - Create custom images

Có nhiều lúc cảm giác cô đơn, cảm giác cần có một ai đó để chia sẻ... Có nhiều lúc cần có một người bên cạnh, chỉ cần người ngồi bên em, lặng im... cho em mượn bờ vai của người, một chút thôi cho em đôi phút được yên bình...
Tôi ơi! Sao lại thế này, phải cố gắng lên chứ!
Không còn tin vào chính mình nữa, không còn yêu thương và tôn trọng bản thân mình nữa! Sợ quá đi thôi! Sợ đánh mất cả bản thân mình!
Tôi ơi, đừng như thế nữa, đừng tuyệt vọng... Hãy cố gắng, cố gắng thêm chút nữa thôi, sẽ vượt qua được thôi mà...

30/3/07

28.3.2007

Sắp hè rồi, nhà mình vào mùa cần nắng thì không có nắng, mùa cần trốn nắng thì mặt trời chiếu thẳng vào chính giữa nhà, ai đến cũng ngán. Chồng cũng vậy, tháng đôi ba lần về nhà cứ kêu trời vì không chịu nổi cái nóng. Chẳng biết có nghĩ đến vợ ở nhà chịu đựng thế nào không?! Giờ thì anh đã thoát được rồi...

Chuẩn bị đối phó cái nắng của mùa hè, mình đã may xong bộ rèm cửa. Không khéo tay nên cũng chẳng đẹp, chỉ là vừa ý mình thôi. Lúc trước mua vải về ý định là đưa ra thợ, nhưng rảnh rỗi quá lại suy nghĩ lung tung nên quyết định - tự may lấy! Không ngờ lại may nhanh thế! Giờ mình mới hiểu, tại sao khi người ta muốn quên đi một chuyện gì đó lại tập trung vào làm việc một việc khác cật lực như vậy!

27/3/07

Em yêu anh

Không khi nào em quên được anh Dẫu trái tim em không còn lành lặn nữa Dẫu em phải dấu em, để sống ở nơi khác và chờ anh
đến khi mang hơi thở vào đất
Em đã thử quên anh Nhưng càng cố quên, càng nhớ dữ dội Chúng mình yêu nhau, mà mong muốn bên nhau
suốt đời là khát vọng!
Số phận càng nghiệt ngã với những ai không tin vào nó! Đừng khuyên em bắt đầu lại với người khác Khi em sống bằng ký ức ngày có anh, chờ đợi ngày có anh
và một mình muốn đập vỡ cả mặt trời trên giường quá rộng
Đừng bắt em thay đổi! Khi từng ngày vẫn nặng nề nơi trái tim không còn lành lặn của em Cứ giữ thật nguyên lành hạnh phúc một phần đời chúng mình có nhau Em mãi là em của riêng anh Với tất cả những chông chênh xô lệch Như tháp nghiêng Pisa Pisa cứ nghiêng về Pisa tồn tại Sẵn sàng chịu đựng tất cả Em tiếp tục yêu anh...

26/3/07

Có những điều...

- Có những lời hứa cũng vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi, bởi người hứa đã không còn nhớ nhưng nhờ có nó ta biết hy vọng và mong chờ.

- Có những ước hẹn cũng sẽ chỉ là ước hẹn nếu một mai một người đã bỏ đi, nhưng nhờ có nó đã có những giây phút thật sự tuyệt vời.

- Có những nỗi đau vẫn mãi là nỗi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn.

- Có những sai lầm sẽ mãi mãi là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm, nhưng nhờ có nó bỗng giật mình: điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim ta thật sự cảm nhận.

- Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ biết mặt nhau hay thậm chí chẳng để ý tới, nhưng nhờ có nó ta chợt nhận ra: vô tình gặp nhau ba lần đó là nhân duyên.

- Có những người bạn đơn giản chỉ là người quen, nhưng nhờ có họ ta nhận ra tên bạn thân của ta tuyệt vời lắm.

- Có một người sẽ luôn chỉ là một của thế giới nhưng mãi mãi là cả thế giới của một người và nhờ có người ấy ta đã có một tình yêu.

- Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm, nhưng nhờ có nó ta hiểu ra rằng tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau.

- Và sẽ có những người làm nên tất cả vì họ có ước mơ, họ tin vào lời hứa, họ có những lời ước hẹn, họ đã trưởng thành từ nỗi đau, họ nhận ra sai lầm, họ có một người bạn thật sự và vì bên họ còn có một tình yêu.

Hì hì, đọc những dòng này tự nhiên lại nghĩ:
- Có những người ta biết họ yêu mến ta nhưng ta không thể yêu mến họ...
- Có một người ta biết không xứng đáng được ta yêu nhưng ta vẫn cứ tiếp tục yêu...
- Có nỗi đau ta biết sẽ vượt qua được nếu ta cứng rắn và mạnh mẽ, nhưng ta vẫn không thể vượt qua...
- Có những ngày trôi qua mà ta không biết mình đang sống...

23/3/07

Huhu...

Muốn xoá mấy cái Tag mà ngồi sửa chữa lung tung trên Blog. Mất nửa buổi chiều, lại còn phải post lại toàn bộ nữa chứ. Thế là bay hết comment. Chán quá
Giận cái blog, giận mình, giận đời bạc quá - "bạc đến chát một đáy lòng"
Mất cái này, mất cái kia... Mất hết rồi...
Tôi ơi, sao thế này? Khóc không được, cười không xong