Vì có niềm vui. Vì có nỗi buồn. Vì đôi lúc muốn được trải lòng cùng ai đó... Viết, chỉ đơn giản bởi đó là khoảnh khắc mình đang sống!

Translate

22/4/15

Nhạt!

Thỉnh thoảng khi ta không đủ tự tin thì cứ tự ủi an "nếu ta là này... là kia...", hay, "nếu ta có này... có kia..." tự tin ta sẽ có thừa! Nhưng thật ra, có chắc khi đó ta sẽ đủ tự tin? Hay rồi vẫn sẽ tự ti và ngóng tìm vài thứ khác???

Thỉnh thoảng ta thấy mất niềm tin vào con người thì cứ muốn phang ngay vào mặt cái đứa nào kia và bảo "tao biết hết nhớ, mày là... này nhớ, mày là... kia nhớ,  mày sống giả tạo lắm, cáo già cho lắm vào thì không lớn nổi đâu con ạ!" Lúc đó ta mới chính là ta! Nhưng ta lại phát hiện ra một sự thật đau lòng rằng dạo gần đây ta hình như đã đánh mất bản thân rồi. Những đứa kia chắc chúng nghĩ ta ngu, đứa tốt hơn chút sẽ bảo ta hiền, còn ta thì thừa biết ta chỉ hèn thôi :)

Thỉnh thoảng muốn than thân trách phận vài câu nhưng rồi kiểu gì cũng sẽ có vài người lo lắng (thật) và rất nhiều người tỏ ra lo lắng (kiểu tò mò)... Ta vì cứ muốn đối phó với cả 2 loại người này nên riết rồi trở thành siêu treo status lừa đảo... kiểu như: đang cười ngoác hết mang tai ra thì lại treo status "tự dưng muốn khóc", lúc cô đơn muốn chết thì lại loa rằng "vui quá, phởn quá, xõa đê..." v.v và v.v
Thỉnh thoảng mất thăng bằng thì lại cú đêm viết vài thứ vớ vẩn kiểu như này... :v

PS: Dĩ nhiên chưa hết những thứ vớ vẩn muốn viết nhưng onl bằng điện thoại đểu nó lòi hết cả mắt ra rồi đành phải đi ngủ cái đã. Chúc cả nhà ngủ ngon! Ta cũng ngủ ngon và sẽ mơ giấc mơ muôn thuở là được sở hữu cái ipad cho đỡ bị bét nhè hai con mắt :)

19/4/15

Ngoại của con

Cách mấy bước chân thôi mà phải gần nửa năm con mới lại được về thăm ngoại...
Ngoại cũng nhớ con, con cũng nhớ ngoại nhưng hoàn cảnh (với lý do kiêng cữ gì gì đó mà vì người này người kia con nên làm) buộc mẹ con phải nói dối ngoại mỗi lần ngoại hỏi về con... Cũng có thể vì thế nên khi nhìn thấy con là ngoại mắng "cháu ngoại như bãi cứt trâu". Dù thế con vẫn thấy vui vì ngoại vẫn đủ minh mẫn để mắng yêu cháu gái... Con yêu ngoại...
PS: Bàn tay xưa bế bồng, chăm sóc con giờ đã còng queo không thể mở thẳng ra được thế này đây!

30/10/14

Chỉ sống có một lần

Hôm qua được tin anh Bùi Văn Hải - anh bạn khóa trên - mất, buồn suốt cả buổi. Mình luôn tự nhủ bản thân là đừng làm gì để phải hối tiếc mỗi khi nhìn lại quá khứ. Vậy mà bây giờ mình lại đang rất hối tiếc. Hối tiếc vì chưa nói được tròn tiếng cảm ơn... Hối tiếc vì chưa kịp nói được một lời xin lỗi...

Biết anh từ thời Đại học nhưng phải hơn 10 năm sau tham gia vào diễn đàn Cựu sinh viên Đại học thủy sản mới chính thức quen biết nhau. Hồi đó mình có hỏi về tình hình sức khỏe, anh bảo là ơn trời cho anh tai qua nạn khỏi, anh hết bệnh rồi... 

Rồi mình thấy anh lập một số trang web, diễn đàn nhằm hỗ trợ kiến thức cả về chuyên môn lẫn kiến thức sống cho đàn em khóa sau cũng như cho cộng đồng. Mình cũng từng nhờ anh mà vượt qua khá nhiều vấn đề hóc búa trong quá trình học tập. Những câu cảm ơn cửa miệng vẫn nói thường xuyên nhưng một câu cảm ơn tự đáy lòng mình vẫn chưa thể hiện được...

Suốt 5 năm qua, mỗi ngày mình đều thấy anh nỗ lực tìm kiếm sách, tài liệu, viết bài và tận tình chỉ bảo, hỗ trợ cho lớp lớp đàn em... Mình cũng như khá nhiều người khác, mới đầu nhiệt tình tham gia rồi dần dần bệnh lười phát nặng và không còn quan tâm đến mấy cái diễn đàn, website đó nữa dù biết rất có ích cho bản thân. Mình cứ thế cười trừ mỗi khi anh nhắn tin nhắc nhở, giá như mình sống nhiệt huyết hơn, có trách nhiệm hơn, hoặc ít ra nếu không làm được gì thì cũng nên nói với anh một câu xin lỗi...

Anh như một đóa hoa nở giữa đời thường! Đã vắt kiệt cả sức lực, khối óc của mình cho người khác rồi lại còn phải vất vả đánh thức mọi người. Có lẽ vì anh quá tiếc khi người khác hoang phí thời gian vào những việc vô nghĩa còn anh thì lại không có đủ! (Đây là một trong số những gì anh đã viết)

Vẫn tưởng "ơn trời đã cho anh tai qua nạn khỏi"... Thế nên mình rất thờ ơ, thậm chí lúc anh đăng hình với cái đầu trọc lóc mình cũng không mảy may nghĩ đến việc bệnh anh đang mỗi ngày trở nặng. Qua facebook vẫn thấy anh sống lạc quan, vui vẻ mỗi ngày, vẫn thấy anh nỗ lực hết mình làm việc mỗi ngày. Mình không hề biết là cùng với đó mỗi ngày, mỗi khắc trôi qua cũng là mỗi ngày, mỗi khắc anh nỗ lực chiến đấu với bệnh tật. Mới hôm qua đây còn thấy anh post bài, vậy mà chiều hôm sau anh đã ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ...

Cầu mong anh thanh thản, bình an nơi chốn vĩnh hằng... Cầu mong cho vợ và hai con gái Suby Suka của anh sống tiếp đầy nghị lực như anh đã từng sống.

Hôm nay là sinh nhật một người bạn, cũng đang chiến đấu với căn bệnh ung thư. Cảm thấy được an ủi hơn khi phải tiễn một người này ra đi nhưng lại có một người khác đang được đón thêm một sinh nhật nữa. Bạn ấy cũng là một người đầy nghị lực. Cầu chúc cho bạn bình an để được đón nhiều sinh nhật khác nữa.

Đời người chỉ sống có một lần. Mình may mắn hơn anh Hải vì giờ vẫn còn có thể post bài. Mình may mắn hơn người bạn kia vì không phải vừa đón sinh nhật vừa chiến đấu với bệnh tật... Và, nếu may mắn, ngày mai, ngày kia, ngày kia nữa... mình vẫn có thể tỉnh giấc đón ngày mới an bình! Tự nhủ bản thân hãy cố lên, vượt qua khó khăn trước mắt không để mỗi ngày của mình trôi qua trong hoài phí!

20/10/14

Đợi ngày ngược gió

Đủ nắng hoa sẽ nở
Đủ gió chong chóng sẽ quay
Có đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy...

Mình đã từng đọc được mấy câu này ở đâu đó, hôm nay tự nhiên nhớ lại, cảm giác như có thứ gì ở xa xôi dội vào tim đau nhói. Ở đâu đó, trong miền ký ức, đã từng có đủ nắng, đã từng có đủ gió và từng có đủ cả yêu thương...

Đôi khi muốn tha thứ mà không thể tha thứ, hay đúng hơn là đã tha thứ nhưng người được tha thứ vẫn không nhận ra lỗi lầm... Đôi khi muốn nói mà không thể nói, hay đúng hơn là đã nói mà người nghe hoàn toàn vô cảm... Rồi thỉnh thoảng cũng muốn buông xuống, bỏ hết đi, format lại bản thân. Nhưng rồi nhận ra yêu thương và ký ức là những thứ không dễ gì xóa được. Vì tiếc nuối quá khứ mà không thể nào buông bỏ hiện tại...

Ước gì có thể nhẹ nhàng buông bỏ!
Ước gì có thể nhẹ nhàng mang theo!

Hạnh phúc dường như chỉ là lưng chừng khoảnh khắc. Dù vậy vẫn cố bước về phía trước, những bước chân chông chênh, bởi yêu thương cho đi nhưng không còn được nhận đủ. Liệu ta có đủ niềm tin mà bước tới?! Liệu có chút hạnh phúc nào còn sót lại đợi ta ở phía cuối con đường?! Thỉnh thoảng cảm giác mình như một đóa bồ công anh cứ đuổi bay theo gió... Không biết liệu có đợi được đến ngày ngược gió để đón lấy yêu thương?!

Thì ra hôm nay là 20.10 đấy. Hôm trước, trước nữa nhớ. Hôm qua nhớ. Đến tận sáng nay, trưa nay vẫn nhớ. Vậy mà sao giờ lại quên mất hôm nay là 20.10 nhỉ?! Hoa đấy, quà đấy mà lại quên... 

Nghe lòng đang đau và nước mắt thì vẫn mặn mòi như thế!



27/8/13

Phố thơm tháng Chín tìm duyên dậy mùa

Sưu tầm cho bạn bè và cho tôi - những người sinh vào tháng Chín!

Đừng chạm vào heo may ngày tháng Chín
Để vẹn nguyên ký ức thức đợi mùa
Nỗi buồn cũ thanh thanh màu bịn rịn
Thành phố hiền xô nắng vỡ loang trưa

Bầy chim sẻ hờn dỗi với mùa thu
Trong vòm lá êm mơ vờ lơ đễnh
Mùa về không tiếng hót
Bờ môi khô khát một giọt chim chiều

Anh tìm mình trên phố vắng mưa xiêu
Bài ca cũ thu giấu nhàu giai điệu
Café không em như thừa, như thiếu
Hương một thời mây trắng đắm trong nhau

Lời yêu về đâu?
Qua cầu mắc cạn
Chiêm bao mắt ướt
Tình trượt qua tay

Em gầy heo may
Ta đầy sương gió
Nụ tình chưa nở
Bỏ ngày chông chênh

Tháng Chín thương mình
Mùa hoen tóc rối
Thèm chạy xuyên đêm tối, băng ngang bình minh, vượt những chiều tàn...
thắp lên hy vọng phía cuối con đường xa vẫn có một người đứng đợi
Một lần được cháy đến kiệt cùng của yêu thương không mang hình hài của tính toan vụ lợi
Không ủ dột, chông chênh, hờn dỗi
Dịu dàng ngậm tháng Chín...Và tan...

Hát rằng:
Thu ru rũ lá ưu phiền
Phố thơm tháng Chín tìm duyên dậy mùa

(Lương Đình Khoa)