Vì có niềm vui. Vì có nỗi buồn. Vì đôi lúc muốn được trải lòng cùng ai đó... Viết, chỉ đơn giản bởi đó là khoảnh khắc mình đang sống!

Translate

26/7/07

Người yêu tôi khóc (st)



Tin nhắn buổi sáng

"Em thật không ngờ anh ngày càng đối xử tệ với em. Anh có thể thản nhiên bỏ đi mặc em ngồi khóc".

Em có biết là anh sợ nước mắt lắm rồi không? Mấy ngày vừa qua, anh thậm chí không dám nghe điện thoại vì sợ nghe tiếng thút thít của em trong máy. Anh biết là em buồn, em giận, nhưng...

"Ngày xưa, chỉ cần em hơi rướm nước mắt là anh đã vội vàng dỗ dành em".

Sao em lại luôn so sánh với ngày xưa nhỉ? Ngày xưa khác, bây giờ khác! Thôi anh vào họp đã nhé!

Chat Yahoo Messenger buổi trưa

"Buzz"

Anh đây!

"Sáng đến giờ em không làm việc được vì cái tin của anh. Ngày xưa khác, bây giờ khác là thế nào? Khác ở chỗ, anh không còn yêu em nhiều như xưa phải không?".

Không phải. Khác ở chỗ em bây giờ khóc nhiều hơn ngày xưa, trong khi anh không còn nhiều kiên nhẫn như ngày xưa.

"Ngày xưa, anh nói là mỗi khi em khóc, rồi anh làm cho em hết giận, nhìn em vừa cười vừa khóc rất đáng yêu".

Uhm...

"Hay là anh chỉ nói thế khi đang tán tỉnh?".

Anh thấy đúng như vậy thật mà.

"Vậy tại sao bây giờ anh không còn kiên nhẫn hỏi xem em buồn chuyện gì, khóc vì chuyện gì, không còn kiên nhẫn ngồi an ủi em nữa? Em đã hết đáng yêu rồi chứ gì?".

Khổ quá, anh có nói thế đâu.

"Vậy thì tại sao?".

Em không biết thật sao?

"Không, em chỉ biết gần đây anh chỉ luôn đến với em mỗi khi em vui vẻ. Những lúc em buồn, em giận thì anh biến mất. Mà người ta cần có nhau lúc nào anh biết không? Lúc buồn bã chứ không phải lúc vui vẻ đâu! Em nói thật, anh càng ngày càng tệ. Em không còn thấy anh giống chút gì với anh - dịu dàng, tinh tế, lãng mạn mà em đã yêu 3 năm trước!".

Em lại thế nữa rồi. Sao em cứ tự làm khổ mình thế?

"Ừ, tính em vậy đấy. Vậy mà ngày xưa có người bảo sẽ suốt đời ở cạnh Cô Bé Đa Cảm để làm cho cô ấy vui".

Ặc, hồi đó mình sến dữ vậy sao ta...

"Em không thể nói chuyện với anh nếu anh cứ tiếp tục nói chuyện kiểu này" (out).

Cuộc điện thoại buổi tối

"Alo, anh hả"

Ừ, anhđây.

"Anh đang làm gì vậy?".

Chuẩn bị đi nhậu với mấy thằng bạn.

"..." (Im lặng)

Sao vậy em?

"Không có gì, thôi anh đi đi" (cúp máy)

Điện thoại lúc nửa đêm

"Alo"

Em ngủ chưa?

"Anh vẫn còn quan tâm đến tôi à?".

Hic, em đang khóc à?

"Phải, và sẽ là lần cuối cùng khóc vì anh".

Em nói thì phải giữ lời đấy nhé!

"Đúng, em đã quyết định thế rồi. Ở bên anh em sẽ chỉ tươi cười".

Anh cũng mong như vậy. Anh muốn được vui vẻ khi ở cạnh em.

"Nhưng khi buồn em sẽ tìm đến một bờ vai khác để dựa vào mà khóc".

Trời!

E-Mail chàng gửi cho nàng

Anh biết rằng viết mail này cho em cũng là đánh dấu chấm hết cho cuộc khởi nghĩa kéo dài một tuần của anh. Khởi nghĩa đã bị dìm trong biển nước mắt!

Em có một thứ vũ khí thật lợi hại. Anh tiếc rằng ngày xưa đã nhân nhượng trước thứ vũ khí đó, để giờ đây em dùng nó đàn áp anh trong mọi trường hợp. Khi em khóc, ý chí chiến đấu của anh tiêu tan, anh chiều theo mọi mong muốn, đòi hỏi, thậm chí yêu sách của em. Nắm được điểm yếu của anh, em đã sử dụng nước mắt với mật độ ngày càng dày đặc. Sự kiên trì của anh trở thành bằng chứng để em tin rằng anh có yêu em hay không.

Anh đã ấm ức, đã bực bội, đã cáu kỉnh vì bị đàn áp như thế. Nhiều lần, anh phản kháng. Nhiều lần, anh muốn bỏ trốn. Nhưng cũng chính nước mắt của em đã khiến anh chịu thua. Nhưng mỗi lần quy hàng, sự bực bội với em, với chính mình lại thêm tích tụ trong anh...

Một lần nữa, anh xin đầu hàng trước sự mạnh mẽ đòi quyền được khóc của em. Anh sẽ tiếp tục làm kẻ kiên trì, an ủi, lau nước mắt, dỗ dành mỗi khi em khóc. Anh không muốn cái đặc quyền ấy rơi vào tay một thằng cha nào khác! Nhưng anh không dám chắc rằng, cứ với đà này, khởi nghĩa lại không được bí mật nhen nhóm...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét